Ông Sùng Seo Lở tham gia cuộc kháng chiến chống mỹ cứu nước
ÔNG SÙNG SEO LỞ – NGƯỜI LÍNH KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC, GỐC LÙNG SUI - BẮC HÀ – LÀO CAI
I. NGUỒN GỐC VÀ TUỔI TRẺ VÙNG CAO
Ông Sùng Seo Lở, sinh năm 1940, quê tại thôn Lùng Sán, xã Lùng Sui, huyện Bắc Hà (nay thuộc xã Lùng Phình), tỉnh Lào Cai. Trong bối cảnh đất nước còn chìm trong đau thương hậu chiến chống thực dân Pháp, vùng núi Lào Cai những năm 1940 – 1960 vẫn còn đầy gian khó: cơm đủ ăn không phải lúc nào cũng có, đường sá hiểm trở, chữ nghĩa đối với đồng bào Mông còn xa lạ.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất ấy, tuổi thơ của ông Lở gắn liền với ruộng nương, rừng núi, với tiếng khèn người Mông và những phiên chợ vùng cao ngập sắc màu. Nhưng trên tất cả là tinh thần yêu nước truyền đời trong đồng bào dân tộc – “người chết sống núi, nước chết sống nguồn”.
Năm tháng ấy, chiến tranh chống Mỹ bắt đầu lan rộng, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang vọng đến từng bản làng xa xôi nhất. Những người trai trẻ như ông Lở, dù xuất thân đơn sơ, vẫn hiểu rằng: độc lập – tự do không tự có.
Ngày 09 tháng 10 năm 1961, ông được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam. Tấm thẻ đoàn viên cũ mờ nét chữ nhưng vẫn nguyên vẹn con dấu Ban Chấp hành Trung ương Đoàn – minh chứng cho bước ngoặt cuộc đời của một người trai người Mông giàu khát vọng.
II. RA TRẬN – BƯỚC CHÂN NGƯỜI CHIẾN SĨ
Từ phong trào đoàn viên thanh niên, ông Lở được tuyển vào lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam, bắt đầu nhiệm vụ trong thời kỳ ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm đầu nhập ngũ, ông được huấn luyện quân sự cơ bản tại lực lượng vũ trang tỉnh Lào Cai. Sau đó, rời quê hương miền biên viễn, ông theo đơn vị hành quân vào chiến trường.
Trong trí nhớ của gia đình, những lá thư gửi về nhà ngày ấy chỉ ghi vỏn vẹn: Con vẫn mạnh khỏe. Tổ quốc cần thì con còn đi tiếp…”. Đơn vị của ông tham gia vận chuyển vũ khí, bảo vệ tuyến giao liên; có lúc áp tải thương binh; khi khác trực tiếp phục kích chống càn. Những chiến hào đầy bùn và bom đạn là nơi ông sống, chiến đấu và chứng kiến sự hy sinh.
Ông kể rằng, những cánh rừng Trường Sơn mịt mờ sương lạnh chính là nơi mỗi người lính gửi thân xác và ý chí. Mỗi lần hành quân là một lần thử thách giữa sự sống và cái chết. Có đồng đội vừa ăn xong bát cơm ngô chia đôi, chưa kịp nói lời sau cuối đã nằm lại nơi rừng núi.
III. NHỮNG NĂM THÁNG ĐÒI HỎI SỰ KIÊN CƯỜNG
Người lính người Mông vốn quen sương gió vùng núi, nhưng chiến trường miền Trung – miền Nam là thử thách khác: nắng đỏ, mưa rừng, sốt rét ác tính, đói rét triền miên. Ông Lở từng kể lại rằng: “Bom nổ liên tục, đêm tối như mực. Nhưng anh em vẫn bồng súng đứng gác. Mỗi bước chân đều xác định có thể là bước cuối”. Có những đêm chiến đấu, trời đổ mưa, áo quần sũng nước, đất đỏ bám tận da thịt, nhưng khí thế quyết thắng vẫn không một lần lung lay. Cả tiểu đội chỉ có vài bát gạo rang chia nhau, vậy mà ai cũng cười, vì tin đất nước rồi sẽ độc lập, thống nhất. Người lính nào cũng giữ một khát vọng: Việt Nam phải thắng kháng chiến chống Mỹ cứu nước để con cháu đời sau không còn cảnh áp bức, chia lìa.
IV. TRỞ VỀ – NIỀM TỰ HÀO VÀ DẤU ẤN DANH DỰ
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Sùng Seo Lở trở về quê hương với biết bao kỷ niệm khói lửa chiến tranh ghi sâu trong tâm trí. Không phải ai cũng còn sống trở về như ông. Ông xây dựng gia đình, nuôi nấng con cháu bằng sức lao động của người lính năm xưa. Ông là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ vùng cao Lào Cai về tinh thần yêu nước, trách nhiệm với cộng đồng. Ghi nhận đóng góp đó, Nhà nước Việt Nam đã trao tặng cho ông:
Huân chương Kháng chiến hạng Ba – phần thưởng danh dự dành cho những người có thành tích và đóng góp trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Đó không chỉ là chiến công của riêng ông, mà còn là niềm tự hào của dân tộc, của đồng bào vùng cao Bắc Hà – Si Ma Cai, nơi đã sinh ra người lính kiên trung.
V. DI SẢN LỊCH SỬ ĐỂ LẠI CHO HÔM NAY
Giờ đây, khi đất nước hòa bình, nhìn lại thời hoa lửa, ông Lở luôn dạy con cháu rằng: “Tổ quốc này có được là bằng máu xương. Phải biết trân trọng, giữ gìn”. Cuộc đời ông là minh chứng cho sự thật lịch sử: Dù là người Mông, người Dao, người Tày hay người Kinh, tất cả đều một lòng bảo vệ Việt Nam.
Ông Lở, từ một thanh niên miền núi nghèo, trở thành một chiến sĩ Quân đội Nhân dân, bước chân qua bao chiến trường, để hôm nay đất nước có ngày hòa bình. Huân chương trên ngực ông, những giấy tờ thời chiến còn lưu lại, không chỉ là kỷ vật – mà là lịch sử sống, là dấu ấn thiêng liêng khẳng định công lao của ông đối với Tổ quốc. Cuộc đời ông Sùng Seo Lở là câu chuyện về lòng trung thành, về phẩm chất người lính Cụ Hồ và niềm kiêu hãnh của người dân tộc Mông vùng cao Lào Cai. Một thời hoa lửa đã qua, nhưng tên tuổi và phẩm chất của ông còn sống mãi trong ký ức lịch sử dân tộc Việt Nam.



