Ông Tám Cờ-Lê – Vệt Dầu Mỡ Và Cung Đường Tuyến Lửa
Nằm ngay ngã ba đường vào chợ Long Châu, tiệm sửa xe máy của ông Tám lúc nào cũng lấm lem những vệt dầu nhớt đen bóng. Người đàn ông ngoài bảy mươi tuổi, mặc chiếc áo bảo hộ bạt màu, đang cúi gập người cặm cụi tháo bugi của một chiếc xe máy cà tàng. Bàn tay ông Tám chai sần, những ngón tay bè ra và các kẽ móng tay cáu bẩn không sao rửa sạch được bằng xà phòng. Ít ai để ý rằng, đôi bàn tay thô kệch ngày ngày rà soát từng con ốc vít rỉ sét ấy, hơn nửa thế kỷ trước từng là đôi tay của một người lính thợ cơ khí can trường, bám trụ sửa chữa xe tải chở đạn trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại thời chống Mỹ.
Năm 1970, giữa lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng thanh niên vóc dáng vạm vỡ quê Vĩnh Long tình nguyện lên đường nhập ngũ. Được phân công vào tiểu đoàn sửa chữa ô tô của Binh trạm 31, ông Tám gắn liền tuổi trẻ của mình với những chiếc xe Zil, xe tải Giải Phóng nằm vắt vẻo giữa rừng rậm. "Sửa xe giữa thời bình thì nhàn, chứ sửa xe ở Trường Sơn là đánh cược mạng sống với B-52," ông Tám dùng chiếc giẻ lau bôi lấm lem dầu máy quệt ngang trán, nhấp ngụm trà đá. "Có những đêm xe chở đạn trục trặc nhíp, chết máy giữa trọng điểm. Đèn pin không dám bật vì sợ máy bay địch phát hiện. Tụi tui phải mò mẫm tháo lắp các chi tiết máy bằng cảm giác của đôi tay trong bóng tối đen như mực. Nghe tiếng máy bay gầm rít trên đầu, mồ hôi tứa ra lạnh toát, nhưng tay không được phép run, vì phía trước là tiền tuyến đang chờ đạn."
Sau ngày đất nước thống nhất, người lính thợ mang theo chứng bệnh đau khớp mãn tính do nhiều đêm ngâm mình dưới suối lạnh sửa xe trở về quê hương. Ông mở tiệm sửa xe nhỏ ven đường, dùng chính cái nghề đã học trong bom đạn để kiếm sống. Nhìn ông tỉ mẩn canh chỉnh từng tiếng nổ của động cơ, tôi nhận ra một sự nâng niu kỳ lạ. Với ông Tám, mỗi chiếc xe được sửa xong, nổ máy giòn giã chạy bon bon trên con đường nhựa bình yên là một niềm hạnh phúc. "Tiếng động cơ nổ bây giờ nghe êm tai lắm, nó là tiếng của cuộc sống mưu sinh rộn rã, chứ không phải tiếng gầm rú nơm nớp lo sợ của một thời binh lửa. Bàn tay mình lấm lem dầu mỡ để đổi lấy cái trong trẻo của hòa bình, kể ra cũng đáng giá," ông Tám cười khà khà, vặn nốt con ốc cuối cùng rồi giao xe cho khách.

