Ông Tám Cưa Gỗ – Lưỡi Cưa Thép Và Đêm Phá Rào Mở Đường
Trong xưởng mộc ven quốc lộ, tiếng máy cưa xẻ gỗ rít lên từng hồi chát chúa. Ông Tám (72 tuổi) mang kính bảo hộ, đôi tay gân guốc giữ chặt súc gỗ sao lớn, đẩy từ từ qua lưỡi cưa máy đang quay tít. Mùn cưa bay lả tả như tuyết rụng. Khi cần xử lý những chi tiết nhỏ, ông lại dùng chiếc cưa tay nhỏ xíu, kéo những nhịp đều đặn "xoẹt... xoẹt..." cắt dứt khoát từng thớ gỗ cứng như sừng. Sự tập trung cao độ, đôi tay chính xác không run rẩy khi đối mặt với lưỡi thép sắc lẹm ấy chính là bản lĩnh của một cựu lính công binh, người từng lãnh nhiệm vụ dùng kìm cộng lực và cưa tay cắt hàng rào kẽm gai mở đường máu trong các chiến dịch lớn.
Cắt rào kẽm gai dưới mũi súng của giặc là công việc mà ranh giới sinh tử chỉ mỏng như sợi tóc. "Cưa gỗ dẫu có bén ngót, lỡ sơ ý đứt tay thì vô viện băng bó. Chứ nằm sát đất cưa rào kẽm gai ngày xưa, lỡ tay làm rung sợi thép hay tạo ra tiếng động nhỏ là pháo sáng rọi xuống, đại liên quét nát thây," ông Tám tắt máy cưa, vuốt lớp mùn cưa trên bề mặt tấm ván vừa xẻ. "Trong bóng đêm mịt mù, tụi tui phải bôi bùn lên người, nhích từng phân đất. Tay trái nắm chặt sợi kẽm gai để nó không bật, tay phải dùng cưa sắt cưa nhè nhẹ, đếm từng nhịp thở. Rào kẽm gai bùng nhùng, có gài mìn râu tàng hình. Chỉ cần một tích tắc lơ là, sinh mạng của mình và cả đội hình bộ binh phía sau sẽ chôn vùi trong biển lửa."
Gác lại súng đạn, ông Tám làm bạn với những khối gỗ sần sùi. "Ngày xưa tui cưa đứt những hàng rào thép gai chết chóc để giải phóng đồn bốt, phá vỡ sự kìm kẹp. Bây giờ tui cưa xẻ những thân gỗ xù xì để đóng thành cái giường, cái tủ vuông vức, mang lại sự tiện nghi cho cuộc sống. Tiếng cưa mộc mạc thời bình dẫu có ồn ào, nhưng nó là âm thanh của sự kiến thiết, của đôi bàn tay lao động lương thiện. Tui lấy cái nghề này để tự nhắc nhở mình: thép cứng đến đâu cũng có thể bị cưa đứt, chiến tranh tàn khốc đến đâu rồi cũng phải nhường chỗ cho sự sinh sôi," ông Tám thổi phù lớp bụi gỗ trên tay, mỉm cười hiền từ.



