ÔNG THẠCH PHỤNG – NGƯỜI LÍNH GIỮ LẠI MÙA BÌNH YÊN
ÔNG THẠCH PHỤNG – NGƯỜI LÍNH GIỮ LẠI MÙA BÌNH YÊN
Có những trang lịch sử không được viết bằng những con chữ lớn, mà được khắc sâu bằng những cái tên bình dị, những cuộc đời ra đi trong lặng lẽ. Trong những lần biên tập tư liệu liệt sĩ của xã Đôn Châu, tên Ông Thạch Phụng luôn khiến tôi phải dừng lại thật lâu không phải vì nhiều thông tin, mà vì sự ngắn ngủi đến xót xa của một đời người. ông Sinh năm 1958, quê ấp Lộ Sỏi, xã Đôn Châu, đồng chí Thạch Phụng, cấp bậc Hạ sĩ, đã anh dũng hy sinh ngày 26 tháng 9 năm 1982, khi tuổi đời vừa bước qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.
ông lớn lên ở Lộ Sỏi vùng đất quen với nắng gió, với những con đường sỏi đá và cuộc sống nhiều vất vả. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những mùa nước nổi và những năm tháng đất nước còn nhiều biến động. Chính từ hoàn cảnh ấy, ông sớm hình thành tinh thần chịu đựng, bền bỉ và một tình yêu quê hương rất tự nhiên, không cần lời giải thích. Khi tham gia kháng chiến, ông Thạch Phụng là một Hạ sĩ cấp bậc không cao, nhưng là lực lượng trực tiếp gánh vác những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất. ông cùng đồng đội bám địa bàn, giữ gìn an ninh, bảo vệ nhân dân trong giai đoạn đất nước vẫn còn nhiều thử thách. Những chuyến công tác dài ngày, những đêm trực căng thẳng, những tình huống bất ngờ luôn rình rập tất cả đã tôi luyện nên một người lính vững vàng, điềm tĩnh. Đồng đội nhớ về ông Thạch Phụng như một người ít nói, chắc chắn trong hành động. Khi cần người nhận phần việc nặng, ông không do dự. Khi nhiệm vụ đòi hỏi sự kiên trì, ông là người bám trụ đến cùng. Trong gian khó,ông chọn lặng lẽ cống hiến hơn là nói về mình. Ngày 26/9/1982, trong lúc thực hiện nhiệm vụ, ông Thạch Phụng đã anh dũng hy sinh. ông ngã xuống khi công việc còn dang dở, khi đồng đội vẫn tiếp tục tiến lên. Không có thời gian cho lời từ biệt, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành điểm tựa để những người ở lại vững bước.
Thời gian trôi qua, xã Đôn Châu hôm nay đã đổi thay. Những con đường đã bớt sỏi đá, cuộc sống dần yên bình hơn. Nhưng giữa sự đổi thay ấy, tên ông Thạch Phụng vẫn còn đó, lặng lẽ nhưng không hề phai mờ. ông không để lại nhiều lời, không kịp sống trọn một đời dài, nhưng đã sống trọn vẹn một đời người lính. Sự hy sinh của ông Thạch Phụng nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng:bình yên không phải là điều sẵn có, mà là kết quả của những con người sẵn sàng đứng ở tuyến đầu, kể cả khi lịch sử đã bước sang trang mới.



