Ông Thành – Người Đưa Đường Qua Đèo Cao
Ông Thành là một người dân tộc sống ở vùng núi phía Bắc. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp diễn ra, ông đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẫn luôn mong muốn được góp sức bảo vệ quê hương. Vì sinh ra và lớn lên giữa núi rừng, ông rất giỏi tìm đường qua những con đèo hiểm trở mà người ngoài rất khó nhận biết. Một lần, một đơn vị bộ đội cần vượt qua một dãy núi để đến vị trí chiến đấu mới. Con đường chính đã bị quân Pháp kiểm soát, nếu đi qua sẽ rất nguy hiểm. Người chỉ huy tìm đến ông Thành nhờ dẫn đường. Đêm hôm đó, ông mang theo chiếc gậy tre quen thuộc, dẫn đoàn quân đi qua những lối nhỏ giữa rừng. Ông chỉ cho các chiến sĩ cách tránh những khu vực đất dễ sạt lở, những đoạn suối sâu và những nơi có thể bị địch phát hiện. Khi gần đến đỉnh đèo, ông phát hiện dấu chân lạ trên mặt đất. Qua kinh nghiệm nhiều năm đi rừng, ông đoán đó là dấu vết của lính Pháp vừa đi qua. Ông lập tức ra hiệu cho mọi người dừng lại rồi đổi hướng sang một con đường vòng. Nhờ sự hiểu biết của ông, cả đơn vị vượt qua khu vực nguy hiểm mà không bị phát hiện. Sáng hôm sau, họ đến nơi an toàn và hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian. Người chỉ huy cảm ơn ông Thành và đề nghị ông nhận phần thưởng. Nhưng ông chỉ nói: “Tôi không có súng, không ra trận, nhưng nếu đôi chân này giúp được các anh thì tôi cũng thấy vui.” Sau ngày đất nước hòa bình, ông Thành vẫn sống giản dị trong bản làng. Những người lính năm xưa nhiều lần trở lại thăm ông, nhắc về người dẫn đường già đã giúp họ vượt qua những con đèo hiểm trở trong những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện về ông Thành là minh chứng cho sức mạnh của nhân dân trong kháng chiến. Không cần đứng ở tuyến đầu, mỗi người dân bằng khả năng của mình đều có thể góp một phần quan trọng vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.



