ÔNG TÔI – NGƯỜI CHIẾN SỸ LÁI XE GIỮA MƯA BOM
ÔNG TÔI – NGƯỜI CHIẾN SỸ LÁI XE GIỮA MƯA BOM
Những ngày tháng Tư lịch sử luôn khiến ông tôi – Trần Trọng Lực – lặng người nhìn về quá khứ. Đôi mắt của người thương bệnh binh năm nào vẫn ánh lên sự kiên cường của một thời hoa lửa. Ông sinh năm 1956, quê ở xóm 17, xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình, ông đã dành cả tuổi trẻ cho những cung đường chiến tranh khốc liệt.
Ông tôi từng là chiến sĩ lái xe trong quân đội thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm ấy, đất nước chìm trong bom đạn, còn tuổi trẻ của ông gắn liền với vô lăng, với tiếng động cơ vang vọng giữa núi rừng Trường Sơn.
Một đêm cuối năm 1974, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đặc biệt: vận chuyển khẩn cấp lương thực, thuốc men và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Đó là chuyến hàng sống còn cho bộ đội đang chiến đấu ác liệt ở tuyến trước. Đoàn xe vừa vượt qua con đèo hiểm trở thì máy bay địch xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên xé tan màn đêm. Bom nổ liên tiếp khiến đất đá tung mù trời. Một chiếc xe phía trước bị trúng bom, bốc cháy dữ dội, chặn ngang con đường độc đạo.
Giữa lúc hiểm nguy cận kề, ông tôi không hề lùi bước. Ông nhanh chóng lao xuống xe, cùng đồng đội cứu những người bị thương rồi tìm cách mở đường. Bom vẫn rơi, đất rung chuyển dưới chân, nhưng người lính trẻ năm ấy chỉ nghĩ một điều: “Nếu chuyến hàng này không tới kịp, đồng đội ngoài mặt trận sẽ gặp nguy hiểm.”
Sau khi đưa những người bị thương vào nơi an toàn, ông quyết định lái chiếc xe vượt qua đoạn đường đang bị bom cày xới. Bánh xe chao đảo bên vực sâu, phía trên máy bay địch vẫn quần thảo, nhưng ông vẫn ghì chặt tay lái tiến về phía trước.
Rạng sáng hôm sau, chuyến hàng đã đến nơi an toàn. Các chiến sĩ ở chiến trường xúc động khi nhận được lương thực và đạn dược đúng lúc. Chính nguồn tiếp viện ấy đã góp phần giúp đơn vị giữ vững trận địa và tiếp tục tiến công.
Mùa xuân năm 1975, ông tôi tiếp tục cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Trong đoàn xe tiến về giải phóng miền Nam, ông là một trong những người lính góp phần đưa quân ta tiến vào Sài Gòn, làm nên đại thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 – ngày non sông thu về một mối.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với những thương tích còn in dấu trên cơ thể. Nhưng điều quý giá nhất ông mang về chính là lòng tự hào của người lính đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc.
Đến hôm nay, khi mái tóc đã bạc trắng, ông vẫn giản dị như bao người nông dân quê hương Ninh Bình. Thế nhưng trong trái tim tôi, ông mãi là người anh hùng của những năm tháng hoa lửa – người chiến sĩ lái xe đã vượt qua mưa bom bão đạn để góp phần viết nên hòa bình cho đất nước Việt Nam. Tôi luôn tự hào và biết ơn ông.


