Ông tôi – Người cựu chiến binh đáng kính
Ông tôi tên là Lê Hoàng Yến, sinh năm 1963, hiện đang sinh sống tại phường Trung An, tỉnh Đồng Tháp. Ông là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia. Đối với tôi, ông không chỉ là một người ông hiền hậu trong gia đình mà còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hi sinh thầm lặng.
Ông tôi tên là Lê Hoàng Yến, sinh năm 1963, hiện đang sinh sống tại phường Trung An, tỉnh Đồng Tháp. Ông là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia. Đối với tôi, ông không chỉ là một người ông hiền hậu trong gia đình mà còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hi sinh thầm lặng.
Năm 1982, khi còn rất trẻ, ông đã lên đường nhập ngũ. Trong 4 năm chiến đấu, ông đã công tác tại Tiểu đội A9, Trung đội B3, thuộc Đại đội C11, sư đoàn 5. Ông trực tiếp chiến đấu trên mặt trận 479, tại chiến trường Tây Nam – một chiến trường đầy gian khổ và hiểm nguy.
Trong những năm tháng ở chiến trường Tây Nam, ông tôi và đồng đội phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, bữa ăn đạm bạc, nước sạch khan hiếm. Các chiến sĩ thường xuyên hành quân trong rừng rậm, chịu đựng thời tiết khắc nghiệt và bệnh tật như sốt rét rừng. Nguy hiểm luôn rình rập trong từng nhiệm vụ, nhưng ông tôi vẫn kiên cường chiến đấu, hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tổ Quốc và giúp nhân dân Campuchia ổn định cuộc sống.
Với những đóng góp và sự hi sinh ấy, ông tôi đã vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương chiến công hạng Ba khi hoàn thành nhiệm vụ. Đây là phần thưởng cao quý, thể hiện sự ghi nhận của Tổ quốc đối với công lao của ông và đồng đội.
Không chỉ trong thời chiến, ngay cả khi đất nước vào thời bình, trở về với cuộc sống đời thường, ông tôi vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: giản dị, trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Đặc biệt, trong mùa dịch Covid 19 vừa qua, dù tuổi đã cao, ông vẫn không quản ngại khó khăn, tham gia các hoạt động thiện nguyện trong nhà thờ, xông pha mang lương thực, thực phẩm đến cho những người đang cách ly và tận tình chăm nom, giúp đỡ những người bị nhiễm bệnh. Hình ảnh ông lặng lẽ, âm thầm cống hiến khiến tôi vô cùng xúc động và khâm phục.
Khi phỏng vấn ông, điều khiến tôi nhớ nhất là giọng nói trầm lắng nhưng đầy kiên định của ông khi nhắc về những năm tháng chiến đấu. Ông không kể nhiều về gian khổ của bản thân mà luôn nhắc đến đồng đội và trách nhiệm của người lính đối với Tổ quốc. Ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào khi nhắc đến huân chương được trao, nhưng điều khiến tôi ấn tượng hơn cả chính là sự khiêm nhường và giản dị trong con người ông.
Ngày nay, tuy ông không còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng như trước, không còn được khoác trên mình bộ quân phục nhưng tinh thần người lính trong ông vẫn không bao giờ phai nhạt. Ông luôn sống gương mẫu, nhân hậu, yêu thương gia đình và sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh.
Đối với tôi, ông không chỉ là người cựu chiến binh anh dũng trong thời chiến mà còn là người luôn sống vì cộng đồng trong thời bình. Tôi luôn tự hào về ông và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hi sinh, công lao của ông và những thế hệ đi trước dành cho gia đình, quê hương và đất nước.



