Khác

ÔNG TÔI – NGƯỜI DÂN CÔNG HỎA TUYẾN - TH Đào Viên

Bắc Ninh26/01/2026Tiểu học Đào Viên (Phường Đào Viên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÔNG TÔI – NGƯỜI DÂN CÔNG HỎA TUYẾN

Ông tôi sinh năm 1932. Ông không phải là người nổi tiếng, cũng không kể nhiều về chiến tranh. Nhưng mỗi khi nhắc lại, tôi biết ông đã sống qua những năm tháng rất khó khăn của đất nước.

Khi còn trẻ, ông tham gia dân công hỏa tuyến. Công việc của ông là gánh gạo, chuyển hàng, đưa đạn và giúp bộ đội trong các chiến dịch. Những việc ấy nghe thì đơn giản, nhưng lúc đó vô cùng nguy hiểm. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, đường đi thì xa, nặng nhọc và thiếu thốn đủ thứ. Ông kể, có những ngày đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Vai đau, chân mỏi, bụng đói, nhưng ai cũng cố gắng vì nghĩ rằng ngoài mặt trận, bộ đội còn vất vả hơn nhiều. Có chuyến đi, ông chứng kiến đồng đội bị thương, có người không trở về được nữa. Những ký ức ấy theo ông suốt cả cuộc đời. Ông không trực tiếp cầm súng đánh giặc, nhưng từng bao gạo, từng chuyến hàng ông gánh đã góp phần giúp bộ đội có thêm sức mạnh để chiến đấu. Sau này, ông được Nhà nước trao tặng Huy chương Kháng chiến hạng Ba. Với ông, đó không phải là điều để tự hào hay khoe khoang, mà chỉ là minh chứng cho những năm tháng ông đã làm tròn trách nhiệm với đất nước. Bây giờ, ông đã già. Ông sống giản dị, ít nói về quá khứ, nhưng mỗi lần nhìn tấm huy chương cũ được cất giữ cẩn thận, tôi hiểu rằng ông và những người như ông chính là những nhân chứng lịch sử thầm lặng.

Câu chuyện của ông giúp tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao sự hy sinh, đóng góp âm thầm của những con người rất bình dị, như chính ông tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn