ÔNG TÔI – NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
Tôi lớn lên bên ông Hà Ngọc Biền – một người Cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh biên giới phía Bắc và mang trên mình tỷ lệ thương tật 61%. Khi còn nhỏ, tôi chỉ biết ông là người ít nói, sống giản dị và luôn dành cho con cháu những tình cảm rất đỗi bình dị. Mãi sau này, khi lớn lên, tôi mới hiểu phía sau dáng vẻ trầm lặng ấy là cả một câu chuyện dài về chiến tranh và những năm tháng tuổi trẻ ông đã dành cho Tổ quốc.
Tôi vẫn nhớ những buổi chiều ngồi bên ông. Ông thường kể cho con cháu nghe những câu chuyện ngày còn trong quân ngũ. Ông kể không nhiều, cũng chẳng bao giờ nói mình đã vất vả hay hy sinh như thế nào. Những câu chuyện của ông thường xoay quanh đồng đội, những ngày tháng nơi biên giới và cuộc sống của người lính.
Ngày ấy, ông rời quê hương khi tuổi còn trẻ. Xa gia đình, ông cùng những người lính khác lên đường làm nhiệm vụ. Tôi nghe ông kể và cứ hình dung về một chàng trai của nhiều năm về trước, mang trong mình sức trẻ và lòng nhiệt huyết, đi đến nơi mà Tổ quốc đang cần.
Có những câu chuyện ông kể rất bình thường, nhưng với tôi lại vô cùng xúc động. Ông nhớ đồng đội, nhớ những người đã cùng mình trải qua gian khổ. Có người trở về, nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới. Có lẽ vì thế mà mỗi lần nhắc đến đồng đội, ánh mắt ông lại trở nên trầm lắng.
Ông từng bị thương trong chiến tranh, với 61% thương tật.
Ngày còn nhỏ, tôi không hiểu 61% nghĩa là gì. Tôi chỉ biết đôi khi ông đau, sức khỏe không được như những người bình thường. Sau này, khi trưởng thành, tôi mới hiểu rằng con số ấy là dấu tích của một thời chiến tranh, là phần mất mát mà ông đã mang theo từ chiến trường trở về.
Điều khiến tôi khâm phục nhất là ông chưa bao giờ kể chuyện để con cháu thương mình. Ông không than trách, không kể công. Ông vẫn sống giản dị, yêu thương con cháu và luôn nhắc chúng tôi phải biết cố gắng trong cuộc sống.
Ông thường nói với chúng tôi rằng: “Các cháu được sống trong hòa bình là may mắn, phải biết trân trọng.”
Câu nói ấy tôi nhớ mãi.
Bởi ông là người đã từng đi qua chiến tranh nên ông hiểu hòa bình quý giá như thế nào. Ông hiểu giá trị của một bữa cơm gia đình, một buổi tối bình yên và những ngày con cháu được học hành, vui chơi mà không phải lo lắng về chiến tranh.
Mỗi lần nhìn những vết thương còn lại trên cơ thể ông, tôi lại nghĩ về một thời tuổi trẻ mà mình chưa từng trải qua. Tôi càng hiểu hơn rằng, những gì ông và thế hệ của ông đã trải qua không thể chỉ được đo bằng những con số thương tật.
61% thương tật là dấu tích trên cơ thể; còn tình yêu quê hương, tình đồng đội và sự hy sinh là những giá trị nằm trong trái tim người lính.
Bây giờ ông đã trở về với cuộc sống đời thường. Ông vẫn là người ông bình dị của gia đình, vẫn quan tâm đến con cháu bằng những điều nhỏ bé nhất. Nhưng trong lòng tôi, ông còn là một người lính năm xưa – người đã rời quê hương, đến với biên giới phía Bắc và trở về sau những năm tháng đầy gian khổ.
Tôi tự hào khi kể câu chuyện về ông.
Tôi muốn những câu chuyện ấy được lưu giữ để sau này con cháu chúng tôi vẫn biết rằng, trong gia đình mình từng có một người lính đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc. Để chúng tôi hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Ông tôi – người Cựu chiến binh Hà Ngọc Biền – trở về từ chiến tranh với 61% thương tật. Nhưng điều ông trao lại cho con cháu không phải là những câu chuyện về mất mát, mà là bài học về nghị lực, lòng yêu nước, tình đồng đội và cách sống biết trân trọng hòa bình.
Với tôi, đó là câu chuyện đẹp nhất về ông – một người lính đã đi qua chiến tranh và trở về làm người ông bình dị trong gia đình tôi.



