Bài viết

ÔNG TÔI - NGƯỜI ÔNG CỦA TỔ QUỐC THCS KC

Hưng Yên29/12/2025Hoàng Phúc (Trường THCS Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

ÔNG TÔI - NGƯỜI ÔNG CỦA TỔ QUỐC

Người viết : Nguyễn Đặng Hoàng Phúc - Học sinh lớp 8B , Trường THCS Khoái Châu , xã Khoái Châu , tỉnh Hưng Yên

BÀI VIẾT

Tôi là Hoàng Phúc, học sinh lớp 8B, trường THCS Khoái Châu. Mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Tổ quốc”, trong lòng tôi lại hiện lên hình ảnh người ông kính yêu – một người lính đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Ông không chỉ là người thân trong gia đình mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của một thời hoa lửa rực cháy.

Ông thường kể cho tôi nghe về những ngày tuổi trẻ khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, rời xa quê hương để bước vào chiến trường. Khi ấy, đất nước còn chìm trong bom đạn, không ngày nào tiếng súng ngừng vang. Ông kể rằng có những đêm cả đơn vị phải hành quân suốt rừng Trường Sơn, mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng không ai lùi bước. Họ tin rằng chỉ cần giữ vững ý chí thì ngày độc lập, hòa bình nhất định sẽ đến.

Một lần, ông và đồng đội nhận nhiệm vụ bảo vệ một trọng điểm giao liên. Địch tấn công dữ dội, bom nổ liên hồi. Đơn vị của ông bị thương nhiều người, nhưng ông – với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” – vẫn kiên trì giữ trận địa. Trong khoảnh khắc nguy cấp, ông lao lên phía trước, dìu đồng đội bị thương ra khỏi vùng bom, rồi quay lại chiến đấu đến khi lực lượng chi viện đến nơi.

Khi kể lại, ông chỉ cười hiền và bảo:

“Ông làm vậy vì khi đó ai cũng thế, Phúc ạ. Bảo vệ đồng đội cũng là bảo vệ Tổ quốc.”

Những câu chuyện ấy đối với tôi như những trang sách sống động, giúp tôi hình dung rõ hơn về sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Người ông bình dị của tôi đã từng sống giữa thời hoa lửa, đã từng đặt mạng sống mình trước họng súng kẻ thù để đổi lấy bình yên cho hôm nay.

Giờ đây, dù tuổi đã cao, trên mái tóc đã bạc trắng, nhưng trong mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào của một người lính Cụ Hồ. Mỗi khi nhìn ông chăm chú lau lại tấm huân chương cũ, tôi càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Tôi tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm để xứng đáng với sự hy sinh của ông và của biết bao anh hùng liệt sĩ. Người ông – người chiến sĩ Việt Nam anh hùng quả cảm – mãi mãi là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn