Cựu chiến binh

Ông tôi niềm tự hào của tôi

Ông tôi niềm tự hào của tôi

Lai Châu29/03/2026Đoàn phường Tân Phong (Đoàn phường Tân Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Giàng Páo Giang sinh ngày 23/07/1948 là người con của núi rừng Tây Bắc, quê quán tại tỉnh Lai Châu, xã Tả Lèng, huyện Phong Thổ thuộc tỉnh Lai Châu cũ. Đó là vùng đất xa xôi của Tổ Quốc, nhưng lại là nơi hun đúc nên những con người giàu lòng yêu nước, bền bỉ, kiên cường và giàu đức hi sinh.

Tuổi thơ ông gắn liền với nương rẫy, với sườn núi và những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn, đói nghèo và chia cắt. Mảnh đất nơi ông sinh ra vẫn còn nhiều gian khó, thiên nhiên khắc nhiệt, cuộc sống người dân chủ yếu gắn bó với nương rẫy, rừng núi và tinh thần chịu thương chịu khó. Chính từ vùng đất ấy đã hình thành trong ông một ý chí kiên cường, một trái tim yêu nước mộc mạc nhưng sâu sắc.

Năm 1968 vừa tròn 20 tuổi, một độ tuổi đẹp nhất của đời người, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông đã gác lại tuổi trẻ, gia đình và quê hương để lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của người công dân. Ông tham gia chiến đấu tại chiến trường Lào, một mặt trận đầy gian khổ, ác liệt và đầy hiểm ngụy Ở nơi rừng sâu núi thẳm, ông cùng đồng đội phải đối mặt với nhiều khổ cực, khó khăn, thiếu thốn trăm bề, bom đạn ngày đêm rình rập, bệnh tật và thiếu thốn đủ thứ. Ông cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, sẵn sàng hi sinh, chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm và niềm tin sắt đá vào độc lập, tự do hạnh phúc cho Tổ Quốc.

Trong năm tháng chiến tranh ấy, ông đã bị thương tại chiến trường. Vết thương chiến trường đã để lại cho ông tỉ lệ thương tật là ¾ - một con số không chỉ nói lên mức độ tổn thương về thể xác, mà còn là dấu ấn của sự hi sinh thầm lặng mà ông dành chọn cho tổ Tổ Quốc. Nỗi đau ấy theo ông suốt cả cuộc đời, nhưng ông chưa bao giờ coi đó là mất mát, mà luôn xem đó là niềm tự hào của một người lính đã hoàn thành trách nhiệm với non sông là chứng minh cho trách nhiệm, cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ mình vì hòa bình hôm nay. Sau khi rời quân ngũ và trở về với đời thường, ông không chọn cho mình một cuộc sống an nhàn. Ông tiếp tục cống hiến trong lĩnh vực công tác xã hội trong vai trò “Sở Lao Động Thương Binh và Xã Hội tình Lai Châu”. Với chính trải nghiệm của một người lính từng đi qua chiến tranh, ông thấu hiểu sâu sắc những khó khăn của các thương binh, bệnh binh và gia đình liệt sĩ. Ông làm việc bằng cả cái tâm, luôn tận tụy, trách nhiệm và chân thành, mong góp phần xoa dịu những thiệt thòi mà chiến tranh đã để lại. Công lao to lớn đó sẽ luôn được nhà nước ghi nhận sâu sắc những cống hiến đóng góp lớn lao của ông cho đất nước nói chung và cho mảnh đất Lai Châu nơi ông nói riêng.

Năm 1993, ông nghỉ hưu sau nhiều năm tận tụy công tác. Trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường và giàu tình nghĩa. Trong gia đình, ông là chỗ dựa tinh thần vững chắc, là người ông mẫu mực, luôn dạy con cháu về lòng yêu nước, về sự biết ơn đối với những người đã ngã xuống về giá trị của hòa bình hôm nay. Những câu chuyện ông kể về chiến tranh không nhằm ca ngợi đau thương, mà để nhắc nhở các thể hệ mai sau phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay, biết sống tử tế có trách nhiệm với quê hương, đất nước, để có được cuộc sống yên bình như bây giờ ông cha ta đã phải đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao nhiêu con người nên chúng ta phải biết gìn giữ hòa bình, biết ơn những thế hệ đã đi trước.

Cuộc đời ông là mình chứng rõ nét cho thế hệ đã dâng hiến tuổi trẻ, xương máu và cả cuộc đời mình cho Tổ Quốc, để hôm nay đất nước được hòa bình, nhân dân ấm no. Dẫu ông không còn hiện diện, nhưng hình ảnh người lính năm xưa, người cán bộ tận tụy và người ông hiền từ vẫn sống mãi trong kí ức gia đình vào trong niềm tự hào của các con cháu, ông vẫn là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và đức hy sinh của người cựu chiến binh Việt Nam.

Qua câu chuyện, người đọc sẽ cảm nhận được sự tàn khốc của chiến tranh mà cảm thấy nổi bật lên vẻ đẹp của con người nước ta, đặc biệt là đồng bào dân tộc miền núi, với lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường. Ông Giàng Páo Giang là một tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến, những câu chuyện về cuộc đời và quãng thời gian ông khoác áo lính luôn là nguồn động viên, nhắc nhở tôi luôn phải sống tốt hơn, biết trân trọng hòa bình và cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn