Ông Trần Đình Đậu nhập ngũ năm 1971 kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất của ông.
Ông Trần Đình Đậu sinh năm 19/7/1953 nhập ngũ năm 1971 trực tiếp vào nam ở chiến trường Mỹ, trung đoàn 1 đồng tháp 10.
Ông kể, trận chiến hôm ấy như vừa mới xảy ra hôm qua. Khi còn là Đại đội trưởng, ông nhận nhiệm vụ quan trọng: dẫn một tiểu đoàn của huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương hành quân xuyên đêm để kịp chi viện cho chiến trường miền Nam. Đó là những người lính còn rất trẻ – có người mới mười tám, đôi mươi – nhưng ai cũng đầy quyết tâm, coi nhiệm vụ lần này là một sứ mệnh thiêng liêng.
Đêm hành quân, trời đen đặc, chỉ nghe tiếng dép cao su quệt nhẹ trên mặt đất. Đến khi lọt vào khu vực phục kích của địch, pháo sáng bật lên trắng trời. Tiếng súng nổ dồn dập. Tiểu đoàn của ông nhanh chóng triển khai chiến đấu trong điều kiện cực kỳ bất lợi. Dù vậy, ai nấy vẫn kiên cường bám trụ, vừa đánh vừa giữ đội hình để bảo vệ nhau.
Ông kể rằng hình ảnh ám ảnh nhất chính là những đồng đội anh dũng ngã xuống ngay bên cạnh, có người còn kịp dặn lại một câu gửi về gia đình, có người chỉ kịp nhìn ông rồi lịm đi. Đó là những người chiến sĩ mà ông từng sống cùng, chiến đấu cùng, cười đùa cùng trong những khoảnh khắc hiếm hoi yên bình giữa chiến tranh.
Trận đánh kéo dài đến khi bình minh vừa ló rạng. Khi tiếng súng tạm ngớt, ông nhìn lại đội hình của mình – tiểu đoàn gần như đã hy sinh hết. Ông nói, đó là khoảnh khắc khiến ông đau như xé lòng, một nỗi đau mà cả đời không thể quên.
Thế nhưng ông cũng hiểu rằng: mình còn sống không phải là sự may mắn ngẫu nhiên, mà là trách nhiệm. Ông là một trong số ít người sống sót để tiếp tục chiến đấu, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ mà đồng đội đã gửi gắm. ‘Tôi sống thay phần của anh em mình’, ông nói, ‘và đó là điều khiến tôi luôn cố gắng sống tử tế, sống cho ra một người lính.’
Ông muốn gửi lời nhắn đến thế hệ trẻ phải cố gắng học tập để góp ích cho đất nước và ông có nguyện vọng mong muốn nhà nước làm sao tìm đước cho tất cả những người lính được trở về



