Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ông Trần Kim Ngọc tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Phú Thọ29/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những ngày đầu nhập ngũ, tôi cùng đồng đội được biên chế vào đơn vị chiến đấu chi viện cho chiến trường miền Nam. Rời quê hương Vân Bán, trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, nắm cơm vắt và lá thư gia đình gửi gắm niềm tin. Chúng tôi lên đường trong khí thế sục sôi, ai cũng xác định rõ: đi là sẵn sàng hy sinh vì độc lập, thống nhất đất nước.

Những năm tháng hành quân trên tuyến đường Trường Sơn là quãng thời gian gian khổ mà tôi không bao giờ quên. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm chúng tôi lặng lẽ hành quân trong rừng sâu. Bom Mỹ đánh phá ác liệt, có những đoạn đường vừa thông hôm trước thì hôm sau đã bị bom cày nát. Nhiệm vụ của đơn vị tôi là bảo vệ tuyến vận chuyển, sửa đường, cáng thương và tiếp tế cho bộ đội phía trước. Có lần, khi đơn vị đang vận chuyển lương thực thì máy bay Mỹ bất ngờ ập tới. Bom nổ dồn dập, đất đá vùi lấp cả lối đi. Tôi cùng một số anh em bị sức ép hất xuống hố bom, tai ù đi, người choáng váng. Nhưng khi nghe tiếng đồng đội kêu cứu, tôi gắng gượng bò dậy, cùng mọi người đào bới, kéo được anh em ra khỏi đống đất đá. Hôm ấy, chúng tôi mất đi hai đồng chí – những người đã mãi mãi nằm lại giữa rừng Trường Sơn. Ở chiến trường, tình đồng chí, đồng đội là thứ thiêng liêng nhất. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo. Khi bị sốt rét rừng, anh em thay nhau chăm sóc, nhường cho nhau từng viên thuốc quý. Trong những đêm yên tiếng bom, chúng tôi lại kể cho nhau nghe về quê hương, về cánh đồng Vân Bán, về mái nhà tranh và người thân đang mong đợi. Chính những câu chuyện ấy đã tiếp thêm cho tôi nghị lực để vượt qua mọi gian nan.

Đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, tôi vẫn không tin rằng mình còn sống để trở về. Ngày đặt chân lại quê hương Vân Bán, nhìn thấy cánh đồng, con đường làng và bà con đón chào, tôi nghẹn ngào không nói nên lời. Nhiều đồng đội của tôi đã không kịp trở về, họ gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhớ lại những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi luôn tự nhủ và cũng mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: cuộc sống yên bình các cháu đang có được là đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ đi trước. Hãy sống xứng đáng, góp sức xây dựng quê hương Vân Bán ngày càng giàu đẹp, để sự hy sinh ấy mãi được trân trọng và gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn