Ông Trần Phú: Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng, người dự thảo Bản Luận cương Chính trị năm 1930 và hy sinh oanh liệt tại nhà thương Chợ Quán với lời nhắn nhủ bất hủ: "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu"

Đồng chí Trần Phú – Người Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng và ngọn lửa "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu" soi đường cho tuổi trẻ
Trong trang sử vàng chói lọi của cách mạng Việt Nam, đồng chí Trần Phú hiện lên như một tấm gương ngời sáng về trí tuệ, bản lĩnh và lòng kiên trung bất khuất. Là Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam, người dự thảo Bản Luận cương Chính trị năm 1930, đồng chí đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân rực rỡ nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng oanh liệt của ông cùng lời nhắn nhủ bất hủ trước lúc ngã xuống đã trở thành di sản tinh thần vô giá, truyền ngọn lửa cách mạng cho lớp lớp thế hệ mai sau.
Đồng chí Trần Phú sinh ngày 1/5/1904 tại Quảng Ngãi, quê gốc ở xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh – vùng đất giàu truyền thống hiếu học và yêu nước. Sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ từ khi còn nhỏ, Trần Phú đã phải trải qua một tuổi thơ vô cùng gian khó. Tuy nhiên, hoàn cảnh ấy không làm nhụt chí mà ngược lại, càng rèn giũa trong ông ý chí vươn lên và lòng thương yêu sâu sắc đối với những người lao động nghèo khổ. Khi trở thành một thầy giáo trẻ tại Trường Tiểu học Cao Xuân Dục ở Vinh, ông đã tích cực tham gia và sáng lập các tổ chức yêu nước, truyền bá tư tưởng tiến bộ cho học sinh và nhân dân.
Hành trình cách mạng của Trần Phú có bước ngoặt quan trọng khi ông được cử sang Quảng Châu (Trung Quốc) tập huấn và gia nhập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Tại đây, ông vinh dự được gặp Nguyễn Ai Quốc, được trực tiếp thụ giáo những lý luận cách mạng tiên tiến. Sau đó, ông tiếp tục được cử sang học tại Trường Đại học Quốc tế Công nông Phương Đông ở Mạc Tư Khoa (Liên Xô). Với trí tuệ thông minh và tinh thần học tập bền bỉ, Trần Phú đã tiếp thu sâu sắc chủ nghĩa Mác - Lênin, tích lũy nền tảng lý luận vững chắc để chuẩn bị cho sứ mệnh lịch sử của mình.
Tháng 4/1930, Trần Phú về nước và được bổ sung vào Ban Chấp hành Trung ương Lâm thời của Đảng. Mới 26 tuổi, ông được giao trọng trách nghiên cứu, khảo sát thực tiễn phong trào công nông và soạn thảo Bản Luận cương Chính trị của Đảng. Tại Hội nghị Trung ương lần thứ nhất tháng 10/1930 tại Hương Cảng, Luận cương Chính trị do Trần Phú dự thảo đã được thông qua. Bản tài liệu lịch sử này đã xác định rõ đường lối chiến lược của cách mạng Việt Nam là làm cách mạng tư sản dân quyền rồi tiến thẳng lên cách mạng xã hội chủ nghĩa, bỏ qua thời kỳ tư bản chủ nghĩa. Cũng tại hội nghị này, đồng chí Trần Phú vinh dự được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Dưới sự lãnh đạo của Tổng Bí thư Trần Phú và Trung ương Đảng, phong trào cách mạng mà đỉnh cao là Xô viết Nghệ Tĩnh (1930 - 1931) đã bùng nổ mạnh mẽ, làm rung chuyển bộ máy cai trị của chính quyền thực dân phong kiến. Hoảng sợ trước sức mạnh của quần chúng, thực dân Pháp đã tiến hành khủng bố trắng cực kỳ dã man. Ngày 18/4/1931, đồng chí Trần Phú bị địch bắt tại Sài Gòn.
Biết ông là lãnh đạo cao cấp của Đảng, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ, mua chuộc đến những đòn tra tấn dã man nhất để hòng khuất phục ông. Nhưng trước những đòn thù tàn khốc, người thanh niên cộng sản ấy vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, không khai báo một lời. Trong nhà giam, trước sự tra tấn dã man của kẻ thù, ông vẫn tranh thủ truyền bá lý luận cách mạng, động viên các đồng chí của mình giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.
Sức khỏe suy kiệt vì những trận đòn vô nhân đạo và chế độ khắc nghiệt của tù giam, đồng chí Trần Phú được địch chuyển đến Nhà thương Chợ Quán (Sài Gòn). Ngày 6/9/1931, người Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng đã trút hơi thở cuối cùng khi mới tròn 27 tuổi. Trước khi nhắm mắt, ông đã để lại lời nhắn nhủ bất hủ cho các đồng chí của mình: "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!". Lời nói ấy không chỉ là lời từ biệt, mà là một mệnh lệnh từ trái tim, một lời thề kiên trung gạt phăng mọi sợ hãi trước cái chết.
Hành trình sống, chiến đấu và sự hy sinh oanh liệt của Tổng Bí thư Trần Phú để lại những bài học lịch sử vô giá và ý nghĩa vô cùng sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay:
Bài học đầu tiên là về chí khí kiên cường và lòng kiên định lý tưởng. Lời nhắn nhủ "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu" của ông chính là kim chỉ nam cho bản lĩnh thanh niên thời đại mới. Trong thời bình, thanh niên không phải đối mặt với bom đạn hay tù tày, nhưng lại đối mặt với muôn vàn khó khăn, thách thức từ áp lực cuộc sống, sự cạnh tranh gay gắt và các cám dỗ số. "Chí khí" của tuổi trẻ hôm nay chính là tinh thần không lùi bước trước thất bại, không gục ngã trước nghịch cảnh, kiên định với giá trị đạo đức đúng đắn và luôn giữ vững hoài bão, mục tiêu của bản thân.
Bài học thứ hai là về tinh thần tự học, trau dồi trí tuệ và tư duy chiến lược. Mới 26 tuổi, đồng chí Trần Phú đã dự thảo thành công một bản Luận cương Chính trị mang tính bước ngoặt. Đó là kết quả của một quá trình học tập nghiêm túc, tích lũy lý luận sâu sắc và bám sát thực tiễn. Tuổi trẻ ngày nay cần nhận thức rằng tri thức chính là sức mạnh. Muốn cống hiến cho đất nước trong kỷ nguyên số, thanh niên phải liên tục học hỏi, làm chủ công nghệ, tư duy sáng tạo và không ngừng nâng cao năng lực chuyên môn để đưa Việt Nam vươn tầm thế giới.
Bài học thứ ba là về tinh thần dấn thân và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Đồng chí Trần Phú đã từ bỏ sự an toàn của một thầy giáo để chọn con đường cách mạng đầy chông gai, sẵn sàng hy sinh cả tuổi thanh xuân vì độc lập của dân tộc. Lớp trẻ ngày nay được sống trong hòa bình, tự do cần phải sống có trách nhiệm, tránh xa lối sống ích kỷ, vô cảm hay thụ động. Tích cực cống hiến sức trẻ, tham gia các hoạt động cộng đồng và nỗ lực xây dựng quê hương chính là cách tốt nhất để tiếp nối ngọn lửa cách mạng mà Tổng Bí thư Trần Phú đã trao lại.
Đồng chí Trần Phú đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng tên tuổi và sự nghiệp của ông đã đi vào lịch sử dân tộc như một tượng đài bất tử. Lời nhắn nhủ "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu" vẫn vang vọng qua thời gian, trở thành ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay phải luôn sống có hoài bão, giữ vững bản lĩnh và nỗ lực không ngừng để viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc trong thời đại mới.



