Cựu chiến binh

Ông Trần Quốc Hưng

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Quốc Hưng, sinh năm 1946 trong một gia đình có bốn anh em ở một miền quê nghèo. Thuở nhỏ, tôi chỉ quen với ruộng đồng, những buổi cắt cỏ chăn trâu và những chiều cùng lũ bạn tắm sông. Tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ khoác lên người bộ quân phục màu xanh, rời quê hương để đi làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, cả làng ra tiễn những thanh niên chúng tôi. Tiếng trống, tiếng loa động viên vang khắp sân đình. Mẹ tôi cố giấu nước mắt, còn cha chỉ vỗ nhẹ lên vai và nói: "Đã là đàn ông thì phải biết sống có trách nhiệm với đất nước." Câu nói ấy trở thành động lực để tôi vượt qua những tháng ngày gian khổ sau này.

Những ngày đầu trong quân đội vô cùng vất vả. Chúng tôi thức dậy từ khi trời còn chưa sáng để tập thể dục, học điều lệnh rồi luyện bắn súng, hành quân và đào công sự. Có hôm nắng như đổ lửa, mồ hôi chảy ướt cả lưng áo, có hôm mưa rừng kéo dài khiến quần áo chẳng bao giờ khô. Nhưng chưa ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Chúng tôi luôn động viên nhau rằng mỗi giọt mồ hôi hôm nay sẽ giúp mình vững vàng hơn khi làm nhiệm vụ.

Điều tôi nhớ nhất là một lần đơn vị hành quân qua khu rừng rậm. Một đồng đội trẻ chẳng may bị trượt chân ngã xuống con suối nhỏ, chân bị thương nên không thể đi tiếp. Không ai bảo ai, cả tổ thay nhau dìu và cõng cậu ấy suốt quãng đường còn lại. Đến nơi tập kết, ai cũng mệt rã rời nhưng nhìn đồng đội được an toàn, tất cả đều nở nụ cười. Chính khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng sức mạnh lớn nhất của người lính không chỉ đến từ khẩu súng trên vai, mà còn đến từ tình đồng chí, đồng đội luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau.

Ba năm trong quân ngũ đã dạy tôi nhiều điều hơn cả những năm tháng trước đó. Tôi học được tính kỷ luật, sự kiên nhẫn và tinh thần không lùi bước trước khó khăn. Mỗi lần nhận được thư từ quê nhà, anh em lại ngồi quây quần đọc cho nhau nghe. Có người nhận tin gia đình có thêm em bé, có người biết mùa lúa năm ấy được mùa. Những lá thư giản dị ấy tiếp thêm cho chúng tôi niềm tin và nghị lực.

Năm 1969, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Ngày bước xuống xe, con đường làng vẫn như xưa, chỉ có hàng cây trước cổng nhà đã cao hơn nhiều. Mẹ ôm tôi thật chặt, còn cha nở nụ cười hiền mà suốt nhiều năm tôi vẫn luôn nhớ. Tôi hiểu rằng mình đã trưởng thành nhờ những năm tháng được rèn luyện trong quân đội.

Đến bây giờ, mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi vẫn nhắc về những ngày cùng nhau chia đôi nắm cơm, cùng mắc chung tấm tăng giữa rừng và cùng động viên nhau vượt qua gian khó. Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc thì sẽ mãi còn nguyên vẹn.

Tôi chỉ mong các thế hệ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình, chăm chỉ học tập, lao động và sống có trách nhiệm. Mỗi người đều có cách riêng để cống hiến cho đất nước. Khi ai cũng làm tốt phần việc của mình thì đó cũng chính là cách tiếp nối truyền thống của các thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn