Cựu chiến binh

Ông Trần Văn Bún - Cựu Chiến binh gương mẫu

Cựu Chiến Binh Ông Trần Văn Bún (1958 - 2022) , quê ở ấp phước trung , xã phước mỹ Trung. Ông tham gia bộ đội chiến trường Campuchia 1977 - 1980 . Sau những chiến tranh , nhưng những vết sẹo thời gian vẫn còn đó – trên thân thể, trong ký ức, và trong lòng những người lính năm nào. Khi đất nước gọi, họ rời bỏ làng quê, rời xa gia đình, mang theo niềm tin tin tưởng rằng mình sẽ góp phần bảo vệ non sông. Đó là những năm tháng tồn tại và cái chết chỉ cách nhau một quy tắc. Chiến tranh kết thúc năm

Vĩnh Long05/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông Trần Văn Bún - Cựu Chiến binh gương mẫu

Người Lính Năm Xưa – Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt

Ông Trần Văn Bún (1958 – 2022), người con của ấp Phước Trung, xã Phước Mỹ Trung, là một trong những người lính đã sống, chiến đấu và trở về từ chiến trường ác liệt Campuchia giai đoạn 1977 – 1980. Cuộc đời ông, như bao người lính năm xưa, là bản trường ca của lòng dũng cảm, của tình yêu quê hương đất nước và của một ngọn lửa không bao giờ tắt. Khi đất nước gọi tên, chàng trai trẻ Trần Văn Bún rời bỏ làng quê bình yên, tạm gác lại những ước mơ, mang theo niềm tin sắt đá rằng mình phải góp phần bảo vệ non sông. Những năm tháng chiến trường, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một làn đạn, đã hun đúc trong ông bản lĩnh kiên cường. Dưới mưa bom bão đạn, giữa những chiến hào nặng mùi khói súng, những người lính tuổi đôi mươi như ông vẫn nở nụ cười lạc quan, vẫn truyền cho nhau ngọn lửa hy vọng bằng tình đồng đội, bằng những câu chuyện chiến đấu chan chứa niềm tin vào ngày hòa bình.

Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê nhà năm 1980, mang trong mình không chỉ ký ức đẹp về tình đồng chí mà còn cả những vết thương không bao giờ lành – có thể nằm trên cơ thể, cũng có thể sâu tận trong tâm hồn. Như bao người lính khác, ông phải đối diện với cuộc sống mới đầy thử thách: những cơn đau trái gió trở trời, những đêm ký ức ùa về khiến tim nghẹn lại. Nhưng người lính năm xưa chưa bao giờ chịu khuất phục. Ông lao động chăm chỉ, dựng xây lại cuộc sống từ đôi tay chai sạn, để mỗi ngày trôi qua đều là một minh chứng cho ý chí bất khuất của người lính Cụ Hồ.

Năm 2003, ông trở thành hội viên Hội Cựu chiến binh của ấp, tiếp tục cống hiến cho địa phương bằng tất cả nhiệt huyết còn lại. Hình ảnh người cựu binh với chiếc áo sờn vai, mái tóc điểm bạc, tay cầm cuốn sách lịch sử kể chuyện chiến tranh cho lớp trẻ đã trở thành hình ảnh thân thuộc, khiến bao người xúc động. Ông không chỉ kể về chiến tranh, mà còn truyền ngọn lửa niềm tin, lòng yêu nước và tinh thần tự hào dân tộc cho thế hệ mai sau.

Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn giúp đỡ bà con lối xóm, luôn là người tiên phong trong các phong trào địa phương. Nhưng rồi năm 2022, sau thời gian dài chống chọi với bệnh tật, ông Trần Văn Bún ra đi, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, đồng đội và những người từng gắn bó.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn sáng mãi trong ông – như ngọn lửa không bao giờ tắt. Cuộc đời ông Trần Văn Bún là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự kiên cường và của ý chí không bao giờ chịu khuất phục trước gian khó. Và hình ảnh ông, người lính bình dị mà vĩ đại, sẽ mãi sống trong lòng mọi người, như một khúc tráng ca bất tận của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn