Ông Trần Văn Chữ – người “đếm bom”
Ông Chữ không cầm súng. Việc của ông là ngồi trên miệng hầm, đếm tiếng bom.
Bom rơi gần: tiếng trầm, nặng
Bom xa: tiếng đanh, vang
Bom xuyên đất: tiếng “ụp” rất ngắn
Dựa vào đó, ông quyết định:
Có cho dân lên lấy nước không
Có cho trẻ con di chuyển hầm không
Có đêm bom dội suốt, ông không xuống hầm, vì:
“Nếu tui chết, người khác không biết mà đoán.”
Ông chết năm 1969 vì một quả bom sập miệng hầm. Không huân chương. Người làng chỉ nhớ:
“Nhờ ông mà tụi nhỏ sống.”



