ông Trần Văn đức
Tôi là Trần Văn Đức, sinh năm 1956.
Năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn vô cùng ác liệt, tôi lên đường nhập ngũ, trở thành người lính trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Khi ấy, tôi 14 tuổi, mang trong mình lòng yêu nước sớm được hun đúc, tinh thần dấn thân và khát vọng được góp sức cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Những năm tháng quân ngũ là quãng đời đầy gian khổ và hy sinh. Tôi cùng đồng đội sống, chiến đấu và rèn luyện trong điều kiện thiếu thốn, khắc nghiệt, thường xuyên đối mặt với bom đạn và những thử thách khốc liệt của chiến tranh. Chính trong hoàn cảnh ấy, ý chí kiên cường, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí, đồng đội được hun đúc sâu sắc, trở thành nguồn sức mạnh giúp người lính vượt qua mọi khó khăn, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Quân đội là môi trường rèn luyện nghiêm minh, nơi tôi được giáo dục về lòng trung thành với Tổ quốc, tinh thần kỷ luật, ý thức tổ chức và trách nhiệm trước Nhân dân. Những giá trị đó đã góp phần hình thành nên bản lĩnh, nhân cách và lý tưởng sống của tôi, theo tôi suốt chặng đường sau này.
Đến năm 1972, tôi xuất ngũ, trở về quê hương khi cuộc kháng chiến vẫn còn nhiều gian nan, thử thách. Rời xa quân phục, nhưng những năm tháng trong quân đội và phẩm chất của người lính cách mạng vẫn luôn là niềm tự hào sâu sắc, là nền tảng để tôi tiếp tục lao động, công tác và sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và xã hội.
Nhìn lại quãng đời đã qua, tôi luôn trân trọng và tự hào về thời gian được cống hiến trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc. Đó là quãng đời tuổi trẻ đầy ý nghĩa, gắn liền với lý tưởng, trách nhiệm và sự hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



