Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ông Trần Văn Hợi - nhân chứng lịch sử trên đảo Cồn Cỏ

Năm 1966, khi mới 18 tuổi, ông Hợi tình nguyện nhập ngũ, sau đó được biên chế vào lực lượng hải quân. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động ra Cồn Cỏ vào đầu năm 1968, thời điểm chiến sự tại khu vực này đang diễn ra vô cùng căng thẳng. Chuyến tàu chở đơn vị ông ra đảo phải vượt qua biển động dữ dội, nhiều người say sóng, nhưng ai cũng hiểu rằng nhiệm vụ phía trước là đặc biệt quan trọng.

Quảng Trị05/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu trên đảo, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Đảo nhỏ, đất đá khô cằn, không có nguồn nước ngọt ổn định. Mỗi giọt nước đều phải tiết kiệm, lương thực được vận chuyển từ đất liền theo từng chuyến tàu ngắn ngủi. Người lính phải tự đào hầm trong đá để làm nơi trú ẩn và chiến đấu, vừa chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, vừa sẵn sàng đối phó với các đợt tấn công.

Từ năm 1968 trở đi, Cồn Cỏ liên tục bị pháo kích và không kích. Ông Hợi nhớ rõ những ngày máy bay xuất hiện dày đặc trên bầu trời, pháo từ ngoài khơi bắn vào đảo không ngừng. Tiếng nổ dội liên hồi, đất đá rung chuyển, công sự nhiều lần bị hư hại. Trong điều kiện đó, đơn vị của ông phải luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu 24/24 giờ.

Một trận đánh mà ông không thể quên diễn ra vào giữa năm 1970. Khi đó, đảo bị pháo kích liên tục trong nhiều giờ. Hầm trú ẩn bị sập một phần, nhiều vị trí chiến đấu bị ảnh hưởng. Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa khẩn trương khắc phục công sự. Có lúc đất đá vùi lấp lối đi, họ phải dùng tay và dụng cụ thô sơ để đào bới, cứu những người bị mắc kẹt. Dù nguy hiểm cận kề, không ai rời vị trí chiến đấu.

Cuộc sống trên đảo là chuỗi ngày căng thẳng kéo dài. Ban ngày quan sát biển, ban đêm trực chiến, mọi hoạt động đều phải đảm bảo bí mật và sẵn sàng ứng phó. Lương thực đơn giản chỉ gồm cơm nắm, cá khô, rau rừng. Nước ngọt phải chia từng phần nhỏ. Tuy gian khổ, tinh thần của người lính luôn vững vàng, bởi họ hiểu rằng mình đang giữ một vị trí chiến lược quan trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn