Cựu chiến binh

Ông Trần Văn Khôi

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Văn Khôi, sinh năm 1942. Tôi lớn lên ở một miền quê nghèo, nơi người dân quanh năm gắn bó với đồng ruộng. Mỗi buổi chiều, sau giờ làm, thanh niên trong làng thường tụ tập chơi bóng chuyền hoặc đàn hát. Đó là những ký ức đẹp mà tôi luôn mang theo khi rời quê lên đường nhập ngũ.

Năm 1962, tôi khoác ba lô vào quân đội. Những ngày đầu huấn luyện vô cùng vất vả. Chúng tôi phải tập bắn súng, hành quân, đào công sự và học cách sinh hoạt tập thể. Có hôm đôi chân rớm máu vì đi bộ quá nhiều, nhưng tối đến anh em lại ngồi quây quần kể chuyện quê hương, động viên nhau cố gắng. Chính tình đồng đội đã giúp tôi vượt qua tất cả.

Tôi nhớ nhất một lần đơn vị dừng chân gần một bản nhỏ. Biết bộ đội vừa trải qua chặng hành quân dài, bà con mang cho chúng tôi nồi nước lá, ít bắp ngô và khoai nướng. Những món quà giản dị ấy khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Chúng tôi tranh thủ giúp bà con sửa lại hàng rào, phát quang con đường vào bản rồi mới tiếp tục lên đường. Tình quân dân trong những năm tháng ấy là điều tôi không bao giờ quên.

Ba năm trong quân ngũ trôi qua nhanh chóng. Năm 1965, tôi hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Điều đầu tiên tôi làm là ra thắp hương báo với tổ tiên rồi ôm chầm lấy cha mẹ. Tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, không chỉ ở tuổi tác mà còn ở suy nghĩ và trách nhiệm với cuộc sống.

Giờ đây, mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi vẫn nhắc về những ngày cùng nhau hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước và cùng nuôi dưỡng niềm tin vào một ngày đất nước thanh bình. Đó là những ký ức sẽ theo tôi suốt cuộc đời.

Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hãy luôn giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc, sống trung thực, đoàn kết và không ngừng phấn đấu. Chỉ cần mỗi người góp một việc tốt mỗi ngày thì quê hương và đất nước sẽ ngày càng giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn