Ông Trần Văn Lực, người đã dành cả tuổi thanh xuân cho những cung đường khói lửa năm ấy.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình là vùng đất chịu nhiều bom đạn tàn phá nhất miền Bắc. Giữa mưa bom lửa đạn ấy, hàng vạn thanh niên xung phong đã lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Ông Trần Văn Lực, quê ở xã Quảng Sơn, huyện Quảng Trạch (nay thuộc thị xã Ba Đồn), là một trong những người đã dành cả tuổi thanh xuân cho những cung đường khói lửa ấy.
Năm 1970, khi mới 20 tuổi, ông Lực tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong tỉnh Quảng Bình. Lúc bấy giờ, tuyến đường 12A và khu vực phà Xuân Sơn là những trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Đơn vị của ông có nhiệm vụ mở đường, vận chuyển hàng hóa và bảo đảm cho các đoàn xe chi viện vào chiến trường miền Nam được lưu thông an toàn.
Công việc của thanh niên xung phong vô cùng nguy hiểm. Ban ngày, máy bay địch liên tục oanh tạc khiến nhiều đoạn đường bị cày xới tan hoang. Ban đêm, cả đơn vị phải tranh thủ san lấp hố bom, kéo cây ngụy trang và dẫn xe qua các trọng điểm. Có những hôm vừa làm việc, mọi người vừa nghe tiếng bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Nhiều đồng đội bị thương hoặc hy sinh ngay trên tuyến đường đang làm nhiệm vụ.
Ông Lực nhớ nhất một lần vào giữa năm 1972, khi đơn vị đang làm nhiệm vụ gần ngầm Ta Lê. Đêm đó, đoàn xe vận tải chuẩn bị vượt trọng điểm thì bất ngờ máy bay Mỹ xuất hiện ném bom dữ dội. Một quả bom rơi trúng gần nơi trú ẩn khiến đất đá vùi lấp nhiều người. Sau đợt bom, ông cùng đồng đội lập tức đào bới cứu người suốt nhiều giờ trong đêm. Dù kiệt sức, ai cũng cố gắng tìm kiếm đồng đội còn mắc kẹt. Hình ảnh những người bạn tuổi đôi mươi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khiến ông không bao giờ quên.
Những năm ở Trường Sơn, cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Quần áo rách vá chằng vá đụp, bữa ăn chỉ có cơm độn ngô, sắn và rau rừng. Mùa mưa, cả đơn vị sống trong lán tạm ẩm thấp giữa núi rừng. Sốt rét rừng hoành hành khiến nhiều người gầy yếu, nhưng không ai bỏ vị trí. Với họ, nhiệm vụ giữ thông tuyến giao thông là mệnh lệnh quan trọng nhất.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Trần Văn Lực trở về quê hương với nhiều di chứng chiến tranh còn để lại trong cơ thể. Ông tiếp tục lao động sản xuất, nuôi dạy con cái trưởng thành. Dù cuộc sống còn khó khăn, ông vẫn luôn giữ phẩm chất giản dị, kiên cường của người thanh niên xung phong năm xưa.
Hiện nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, ông vẫn tích cực tham gia công tác địa phương và sinh hoạt Hội cựu thanh niên xung phong. Mỗi lần gặp gỡ thế hệ trẻ, ông thường kể lại những câu chuyện về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, để nhắc nhở con cháu hôm nay biết trân trọng hòa bình và sự hy sinh của cha anh đi trước.
Cuộc đời của ông Trần Văn Lực là hình ảnh tiêu biểu cho lớp thanh niên Quảng Bình năm xưa – những con người đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng đối mặt với bom đạn để góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.



