Ông Trần Văn Phúc, nguyên cán bộ Đoàn xã Hải Lệ, huyện Hải Lăng
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lực lượng cán bộ Đoàn ở Quảng Trị đã góp phần quan trọng trong việc giữ vững phong trào cách mạng tại địa phương. Họ vừa là người tuyên truyền, vận động thanh niên, vừa trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu giữa mưa bom bão đạn. Ông Trần Văn Phúc, nguyên cán bộ Đoàn xã Hải Lệ, huyện Hải Lăng, là một trong những tấm gương tiêu biểu của thế hệ thanh niên Quảng Trị thời ấy.
Ông Phúc sinh năm 1947 trong một gia đình đông con làm nghề nông. Những năm chiến tranh, vùng Hải Lăng thường xuyên bị địch càn quét và đánh phá dữ dội. Từ khi còn nhỏ, ông đã chứng kiến nhiều cảnh đau thương khi làng xóm bị bom đạn san phẳng, người dân phải đào hầm trú ẩn ngay trong vườn nhà để sinh sống. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc tinh thần yêu nước trong người thanh niên trẻ.
Năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tham gia phong trào thanh niên cách mạng tại địa phương và được phân công làm cán bộ Đoàn phụ trách công tác vận động thanh niên trong xã. Nhiệm vụ chính của ông là tổ chức các đội thanh niên đào hầm, tải đạn, vận chuyển lương thực và bảo vệ các tuyến liên lạc bí mật cho bộ đội. Dù tuổi đời còn trẻ nhưng ông luôn xung phong nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Thời điểm chiến sự ở Quảng Trị diễn ra ác liệt, đặc biệt khu vực ven sông Mỹ Chánh và Hải Lăng, ông Phúc thường xuyên cùng đồng đội hoạt động vào ban đêm để tránh sự phát hiện của địch. Có những chuyến vận chuyển gạo và thuốc men kéo dài suốt từ chiều tối đến gần sáng hôm sau. Đường đi đầy hố bom, nhiều đoạn phải bò qua bãi đất trống dưới ánh pháo sáng. Dù vậy, ông và đội thanh niên vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ để đảm bảo hậu cần cho bộ đội ngoài mặt trận.
Một lần vào năm 1971, trong lúc dẫn một nhóm thanh niên đưa thương binh vượt qua vùng càn quét, đơn vị của ông bất ngờ bị địch phục kích. Đạn bắn dồn dập khiến nhiều người hoảng loạn. Ông Phúc đã bình tĩnh chỉ huy anh em đưa thương binh xuống hầm trú ẩn rồi quay lại tìm những người bị lạc. Trong lúc cứu đồng đội, ông bị mảnh đạn sượt qua vai nhưng vẫn cố gắng đưa toàn bộ nhóm thoát khỏi vòng vây an toàn.
Không chỉ gan dạ trong chiến đấu, ông Phúc còn là người cán bộ Đoàn gắn bó với thanh niên địa phương. Dưới những căn hầm tối giữa chiến trường, ông thường tổ chức sinh hoạt, động viên thanh niên giữ vững tinh thần cách mạng. Ông luôn nhắc mọi người rằng dù bom đạn có ác liệt đến đâu thì quê hương nhất định sẽ được giải phóng.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê nhà với thương tật trên cơ thể nhưng vẫn tích cực tham gia công tác xã hội. Ông tiếp tục vận động thanh niên phát triển kinh tế, xây dựng đời sống mới và giữ gìn truyền thống cách mạng của quê hương Hải Lăng anh hùng.
Ngày nay, dù tuổi đã cao, ông Trần Văn Phúc vẫn được người dân địa phương kính trọng bởi tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng chiến tranh. Hình ảnh người cán bộ Đoàn kiên cường giữa chiến trường Quảng Trị năm xưa vẫn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.



