Người có công giúp đỡ cách mạng

Ông Trạng

Mai Ngọc Hà

Phú Thọ15/08/2026xã Nghi Dương (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cha ông ta thường dạy rằng “Có chí thì nên”. Những người có ý chí, vượt qua gian khổ sẽ đạt được thành công. Ông Trạng trong câu chuyện “Ông Trạng thả diều” chính là một ví dụ điển hình. Câu chuyện như sau:

    Vào thời vua Trần Thái Tông, có một gia đình nghèo sinh được một cậu con trai. Cha mẹ cậu đặt tên là Nguyễn Hiền. Chàng bé này rất thích thả diều. Ngay từ nhỏ, chàng đã biết làm diều để chơi.

    Lên sáu tuổi, chàng học từ ông thầy trong làng. Thầy ngạc nhiên với trí thông minh và khả năng ghi nhớ của chàng. Một ngày nọ, chàng thuộc hết hai mươi trang sách mà vẫn còn thời gian để chơi diều.

    Một thời gian sau, vì hoàn cảnh gia đình nghèo, cậu phải bỏ học. Ban ngày, khi chăn trâu, dù trời mưa gió, cậu vẫn đứng ngoài lớp để nghe giảng. Buổi tối, cậu chờ bạn học thuộc bài mới mượn sách vở về học. Khi học, cậu cũng đầy kiên nhẫn. Sách của cậu là lưng trâu, nền cát, bút là ngón tay hay mảnh gạch vụn; còn đèn là vỏ trứng thả đom đóm vào trong. Dù bận rộn với công việc và học hành, diều của cậu vẫn bay cao, tiếng sáo vẫn vang vút trong không trung. Mỗi khi có kì thi, cậu làm bài trên lá chuối khô và nhờ bạn xin thầy chấm. Bài làm của cậu được khen ngợi về chữ viết và nội dung, vượt xa học trò khác.

    Sau vài năm, khi nhà vua tổ chức kỳ tthi, cậu bé thả diều lên trời như một thí sinh, và cậu trở thành Trạng nguyên. Ông Trạng chỉ mới mười ba tuổi khi đó, là Trạng nguyên trẻ nhất trong lịch sử nước ta.

    Ông Trạng Nguyễn Hiền mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ nước Việt. Mặc cho hoàn cảnh khó khăn, ông vẫn kiên định học tập và trở thành Trạng nguyên. Tài năng của ông bay cao như những cánh diều mà ông từng thả lên bầu trời.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn