Ông Triệu Toàn Bảo và những ngày tháng đào hầm giữa núi rừng Bắc Quang
Ông Triệu Toàn Bảo, sinh năm 1963, người con của thôn Yên Phúc, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người đã từng tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến, góp sức thực hiện những nhiệm vụ quan trọng trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương miền núi Tuyên Quang, ông Bảo trưởng thành trong thời kỳ cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Khi ấy, người dân tuy phải đối mặt với nhiều khó khăn trong đời sống, nhưng luôn giữ trong mình tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và trách nhiệm với quê hương.
Năm 1979, khi địa phương huy động lực lượng tham gia dân công hỏa tuyến tại huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang, ông cùng nhiều người dân trong vùng đã lên đường thực hiện nhiệm vụ được giao.
Công việc của ông và những người dân công khi ấy là đào hầm – một nhiệm vụ đòi hỏi nhiều sức lực, sự kiên trì và tinh thần chịu khó trong điều kiện vô cùng khó khăn.
Giữa vùng núi Bắc Quang, việc đào những công trình ngầm không phải là công việc đơn giản. Khi ấy chưa có những phương tiện, máy móc hiện đại như ngày nay, phần lớn công việc đều dựa vào sức người và những dụng cụ lao động thô sơ.
Từng nhát cuốc, từng xẻng đất được thực hiện trong sự cố gắng bền bỉ của những người dân công. Công việc diễn ra trong điều kiện địa hình phức tạp, thời tiết nhiều lúc khắc nghiệt, nhưng mọi người vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ.
Đối với ông Triệu Toàn Bảo và những người tham gia năm ấy, đó không chỉ là một công việc lao động bình thường. Họ hiểu rằng những công trình mình góp sức xây dựng có ý nghĩa quan trọng trong hoàn cảnh lúc bấy giờ.
Chính vì vậy, dù khó khăn, vất vả, mọi người vẫn luôn động viên nhau cố gắng. Người khỏe giúp người yếu, người có kinh nghiệm hướng dẫn người mới, cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian nan.
Trong ký ức của ông Bảo, điều đáng nhớ nhất không chỉ là sự nặng nhọc của công việc đào hầm, mà còn là tình cảm giữa những người cùng chung nhiệm vụ. Những con người từ nhiều bản làng khác nhau gặp nhau giữa núi rừng Bắc Quang, cùng làm việc, cùng chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống.
Giữa những giờ nghỉ ngắn ngủi, những câu chuyện quê nhà, những lời động viên giản dị cũng trở thành nguồn sức mạnh giúp mọi người tiếp tục cố gắng.
Những người dân công hỏa tuyến năm ấy đều là những con người bình dị. Họ là những người lao động, những người nông dân, những thanh niên trong bản làng, nhưng khi quê hương cần, họ sẵn sàng góp sức bằng chính đôi bàn tay của mình.
Họ không nghĩ đến việc mình sẽ được ghi nhớ sau này. Điều họ nghĩ đơn giản là hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, góp một phần công sức nhỏ bé vào công việc chung.
Nhiều năm đã trôi qua, người thanh niên Yên Phúc năm nào giờ đã đi qua nhiều chặng đường của cuộc đời. Những ngày tháng tham gia dân công hỏa tuyến, những ngày cùng đồng đội đào hầm tại Bắc Quang vẫn luôn là một phần ký ức đặc biệt trong cuộc đời ông.
Ngày hôm nay, khi nhìn quê hương ngày càng đổi mới, cuộc sống ngày càng phát triển, ông càng thêm trân trọng những năm tháng tuổi trẻ của mình. Bởi ông hiểu rằng mỗi sự thay đổi đều được tạo nên từ sự đóng góp của nhiều thế hệ đi trước.
Khi kể lại câu chuyện này cho con cháu, ông không muốn nhắc nhiều đến sự gian khổ, mà muốn nhắc về tinh thần đoàn kết, sự cố gắng và trách nhiệm của những con người bình dị trong một thời kỳ khó khăn.
Câu chuyện của ông Triệu Toàn Bảo – người con thôn Yên Phúc, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang là một mảnh ghép ý nghĩa trong ký ức về những người dân công hỏa tuyến năm xưa.



