Ông Trịnh Văn Hậu
Tôi tên là Trịnh Văn Hậu, sinh năm 1946. Tuổi thơ của tôi gắn với dòng sông quê hiền hòa và những buổi theo bạn bè thả diều trên cánh đồng. Nhà nghèo nhưng cha mẹ luôn dạy anh em chúng tôi phải biết sống trung thực, chăm chỉ và yêu thương mọi người.
Năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày lên đường, em gái tặng tôi một chiếc khăn tay tự thêu. Em bảo: "Anh nhớ giữ làm kỷ niệm để lúc nhớ nhà thì lấy ra xem." Chiếc khăn ấy theo tôi suốt ba năm quân ngũ và đến nay vẫn được tôi cất giữ cẩn thận.
Trong quân đội, điều tôi nhớ nhất là những ngày hành quân dưới trời mưa. Đường đất trơn trượt, ba lô nặng trĩu, quần áo lúc nào cũng ướt sũng. Mỗi khi dừng chân nghỉ, anh em lại nhóm bếp hong khô quần áo, nấu ấm nước chè rồi kể chuyện quê hương. Chỉ cần có tiếng cười của đồng đội, mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Có lần đơn vị đi qua một bản nhỏ, thấy trường học bị tốc mái sau cơn giông, chúng tôi tranh thủ ngày nghỉ giúp bà con lợp lại mái trường. Nhìn lũ trẻ ríu rít chạy vào lớp học mới được sửa xong, ai cũng cảm thấy vui. Tôi nhận ra rằng người lính không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn mang đến niềm tin và sự bình yên cho nhân dân.
Năm 1969, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Những năm tháng quân ngũ tuy chỉ kéo dài ba năm nhưng đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi học được tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết và sự sẻ chia với mọi người.
Đến hôm nay, khi nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới, đường làng được bê tông hóa, trẻ em được học hành đầy đủ, tôi càng thêm tự hào về những gì thế hệ mình đã góp sức gìn giữ. Tôi chỉ mong các cháu hôm nay sẽ luôn sống có ước mơ, có trách nhiệm và biết cống hiến cho cộng đồng. Đó chính là truyền thống tốt đẹp mà mỗi thế hệ cần tiếp tục gìn giữ và phát huy.



