Ông Trương Văn Lộc, nguyên cán bộ Đoàn xã Xuân Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình cũ
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình là hậu phương trực tiếp của chiến trường miền Nam, nơi ngày đêm gồng mình trước mưa bom bão đạn để giữ vững tuyến chi viện chiến lược. Trong hoàn cảnh đó, nhiều cán bộ Đoàn đã không quản hiểm nguy, góp sức bảo vệ quê hương và động viên thanh niên lên đường làm nhiệm vụ. Ông Trương Văn Lộc, nguyên cán bộ Đoàn xã Xuân Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình cũ, là một trong những người đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bà con địa phương.
Ông Lộc sinh năm 1947 trong một gia đình thuần nông ở vùng bán sơn địa Bố Trạch. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh rừng Trường Sơn và cuộc sống khó khăn của người dân miền núi. Khi chiến tranh leo thang, khu vực quê ông trở thành nơi nhiều đơn vị bộ đội hành quân qua để vào chiến trường miền Nam. Từ đó, ông sớm tham gia các hoạt động thanh niên và công tác dân quân tại địa phương.
Năm 1966, ông được tổ chức giao nhiệm vụ phụ trách công tác Đoàn xã. Thời điểm ấy, công việc của cán bộ Đoàn rất nặng nề. Ngoài vận động thanh niên tham gia lực lượng dân quân, ông còn trực tiếp chỉ huy đội thanh niên mở đường, tải lương thực và hỗ trợ các đơn vị bộ đội hành quân qua địa bàn. Những tuyến đường đất nhỏ xuyên rừng thường xuyên bị bom cày xới, nhưng vừa bị đánh phá xong là thanh niên lại nhanh chóng ra san lấp để giữ thông tuyến.
Có thời gian, ông Lộc cùng đội thanh niên được giao nhiệm vụ bảo vệ kho lương thực tạm đặt gần chân núi. Ban ngày phải ngụy trang kho hàng tránh máy bay trinh sát, ban đêm lại vận chuyển gạo và đạn dược lên các điểm tập kết. Nhiều hôm trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, mọi người phải gùi từng bao hàng vượt dốc suốt đêm.
Một sự việc khiến ông nhớ mãi là vào năm 1970, trong một lần dẫn đoàn dân công vượt qua đoạn đường gần cua chữ A trên tuyến Trường Sơn, máy bay địch bất ngờ ném bom dữ dội. Đất đá từ sườn núi đổ xuống chắn ngang lối đi. Một số người bị thương và hoảng loạn. Ông Lộc đã nhanh chóng cùng đồng đội đưa những người bị thương vào nơi trú ẩn rồi quay lại đào bới thông đường để đoàn hàng tiếp tục di chuyển trước khi trời sáng. Trong lúc làm nhiệm vụ, ông bị đá văng trúng lưng nhưng vẫn cố gắng hoàn thành công việc.
Không chỉ xông xáo trong phục vụ chiến đấu, ông Lộc còn là người cán bộ Đoàn gần gũi với thanh niên địa phương. Ông thường tổ chức những buổi sinh hoạt nhỏ trong hầm trú ẩn để động viên tinh thần thanh niên, kể về ý nghĩa của cuộc kháng chiến và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương. Nhờ sự nhiệt tình của ông, nhiều thanh niên ở Xuân Trạch đã tình nguyện tham gia thanh niên xung phong và lên đường nhập ngũ.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương tiếp tục lao động sản xuất. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ phẩm chất giản dị và tinh thần trách nhiệm của người cán bộ Đoàn năm xưa. Những câu chuyện ông kể về thời chiến đã trở thành bài học quý cho thế hệ trẻ địa phương.
Hình ảnh ông Trương Văn Lộc là minh chứng cho tinh thần kiên cường của lớp cán bộ Đoàn Quảng Bình trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Họ đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ và sức lực để góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình, thống nhất.



