Ông Tư
Chiến tranh trong ký ức của ông Tư không phải là những tấm huân chương rực rỡ, mà là nhịp chèo vội vã trên dòng Thu Bồn ngày tiễn biệt và những đêm dài xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Rời làng khi mái đầu còn xanh, ông mang theo lời hứa với người thương và cả một bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ dâng hiến cho độc lập dân tộc. Những năm tháng ở chiến trường, ông nếm trải đủ cái khắc nghiệt của rừng thiêng nước độc, từ những cơn sốt rét run người đến những trận đánh ác liệt mà lằn ranh giữa sự sống và
Chiến tranh trong ký ức của ông Tư không phải là những tấm huân chương rực rỡ, mà là nhịp chèo vội vã trên dòng Thu Bồn ngày tiễn biệt và những đêm dài xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Rời làng khi mái đầu còn xanh, ông mang theo lời hứa với người thương và cả một bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ dâng hiến cho độc lập dân tộc. Những năm tháng ở chiến trường, ông nếm trải đủ cái khắc nghiệt của rừng thiêng nước độc, từ những cơn sốt rét run người đến những trận đánh ác liệt mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một hơi thở. Dù một phần thân thể đã nằm lại nơi chiến trường sau một trận càn ác liệt, ông vẫn kiên cường trở về trên đôi nạng gỗ khi đất nước lặng tiếng súng. Giờ đây, vết sẹo trên chân vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng ánh mắt ông Tư vẫn sáng bừng sự thanh thản; ông thường ngồi dưới gốc đa đầu làng, kể cho đám trẻ nghe về tình đồng đội sắt son, về giá trị của hòa bình bằng một giọng nói trầm ấm, bao dung của một người đã đi qua bão lửa để tìm lại sự bình yên cho quê hương.



