Bài viết

“Ông Tư kể chuyện Trường Sơn”

Ninh Bình25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tư — một cựu chiến binh từng tham gia Chiến tranh Việt Nam — vẫn thường ngồi trước hiên nhà, chậm rãi kể lại câu chuyện của mình cho lũ trẻ trong xóm. Giọng ông trầm, đôi khi ngắt quãng, như thể từng ký ức đều có sức nặng riêng.

Năm đó, ông mới mười chín tuổi. Ông nhớ rõ con đường Trường Sơn, nơi những đoàn người lặng lẽ đi trong đêm để tránh bom đạn. Ông nhớ cả những người đồng đội đã nằm lại, không kịp nhìn thấy ngày đất nước yên bình.

Một buổi chiều, khi đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ, ông gặp Linh — cô gái trẻ chuyên tiếp tế lương thực. Cô nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, lúc nào cũng ôm chặt túi gạo như giữ một điều gì rất quý giá. Ông Tư khi ấy chỉ là một chàng trai gầy gò, nhưng đã quen với tiếng bom rơi hơn là tiếng cười.

“Em không sợ à?” ông từng hỏi.

Linh lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Sợ chứ… nhưng nếu ai cũng sợ thì lấy ai mang gạo cho các anh?”

Ông Tư kể đến đây thì dừng lại, nhìn xa xăm. Lũ trẻ im lặng, không đứa nào cắt lời.

“Con bé ấy… sau này còn sống,” ông nói tiếp, giọng nhẹ đi. “Nhưng nhiều người khác thì không.”

Ông chính là nhân chứng. Những gì ông kể không phải để gợi lại nỗi đau, mà để nhắc rằng có một thời, con người đã sống và hy sinh như thế nào để giữ lấy điều bình dị nhất — hòa bình.

Mỗi lần câu chuyện kết thúc, ông lại nhìn lên bầu trời trong xanh. Không còn tiếng máy bay, không còn khói lửa. Chỉ còn ký ức — và những người như ông, vẫn ở đó để kể lại, để thời hoa lửa không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Ông Tư kể chuyện Trường Sơn” | Câu chuyện thời hoa lửa