Bài viết

Ông Tư Lợp Ngói – Mái Nhà Chữ A Và Bầu Trời Cảnh Giới

Vĩnh Long16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vắt vẻo trên mái nhà cao tầng, ông Tư (70 tuổi) cần mẫn xếp từng viên ngói vảy cá đỏ au ngay ngắn, vuông vức. Dù làm việc trên độ cao chênh vênh, bước chân ông vẫn vững chãi, đôi mắt thỉnh thoảng lại ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Thói quen luôn hướng mắt lên trời không phải để ngắm mây bay, mà là phản xạ tự nhiên ăn sâu vào máu của một cựu pháo thủ phòng không cao xạ, người đã dùng cả thanh xuân dán mắt lên tầng không tìm diệt máy bay địch.

Bảo vệ bầu trời miền Bắc, những người lính phòng không sống chết với mâm pháo. "Lợp ngói trên nóc nhà, nắng dội lửa xuống đầu nhưng mình đứng trên cái nền vững chắc. Chứ ngồi trên mâm pháo cao xạ xoay tít ngày xưa, bầu trời trên kia là nơi gieo rắc tử thần," ông Tư trét hồ cố định viên ngói cuối cùng dọc sống lưng mái. "Mắt căng ra tìm những chấm đen liti của máy bay F111 lao xuống cắt bom. Bom nổ rung chuyển đất trời, đất đá hất tung cả pháo lẫn người. Bầu trời ngày đó gầm rít những tiếng xé gió kinh hoàng."

Nay lợp mái nhà, ông Tư mang lại sự che chở. "Ngày xưa tui ngửa mặt lên trời để bắn rớt máy bay giặc, bảo vệ xóm làng. Ngày nay tui trèo lên nóc nhà lợp ngói để che nắng che mưa cho những tổ ấm. Nhìn bầu trời vắt vẻo những đám mây trắng êm đềm, không còn tiếng báo động phòng không, tui thấy công việc lợp ngói này thật sự thiêng liêng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn