Ông Tư Rèn – Búa Tạ Nung Đỏ Và Cơn Lốc Thép Xe Tăng
Tiếng đe búa chát chúa "keng keng" vang lên từ xưởng rèn thủ công nằm sâu trong hẻm nhỏ. Dưới sức nóng hầm hập của lò than đá đang cháy phừng phực, ông Tư (74 tuổi) vung chiếc búa tạ nặng trịch nện liên tiếp xuống thanh sắt đang nung đỏ rực. Từng tia lửa bắn tung tóe như pháo hoa xung quanh vóc dáng gân guốc, mồ hôi nhễ nhại của người thợ rèn già. Dưới đôi tay rắn rỏi của ông, thanh sắt xù xì dần biến thành một lưỡi cày sắc bén. Âm thanh đinh tai nhức óc của búa tạ va vào thép lạnh dường như không làm ông khó chịu, bởi nó gợi lại cho ông sức mạnh kinh hồn của những cỗ xe tăng thiết giáp mà ông từng cầm lái húc đổ các cứ điểm địch trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Năm 1975, ông Tư là một lính lái xe tăng T-54 thuộc lữ đoàn thiết giáp mũi nhọn. Ký ức của ông là những khối thép khổng lồ gầm rú, xích sắt nghiến nát mọi chướng ngại vật trên đường tiến quân. "Quai búa rèn sắt nực nội mồ hôi thiệt, nhưng nó là cái nóng của lao động mưu sinh. Chứ cái nóng bức ngạt thở trong buồng lái xe tăng ngày đó, nó quyện với mùi dầu diesel, mùi thuốc súng và cả mùi cái chết bủa vây," ông Tư ngâm lưỡi cày đang đỏ rực vào thùng nước, tiếng "xèo" vang lên kèm theo luồng hơi nước trắng xóa bốc cao. "Ngồi trong cỗ máy thép, đạn pháo địch bắn trúng tháp pháo kêu 'keng' một tiếng chát chúa rung chuyển não bộ, ù tai chảy máu. Sống chết gắn liền với khối thép nặng hàng chục tấn đó, xông pha qua màn đạn lưới lửa không một chút chần chừ."
Trở về với đời thường, ông Tư không đi lái xe tải hay máy xúc. Ông mở lò rèn, dùng chính sức lực của mình để chinh phục những mảnh thép phế liệu. "Thép trong chiến tranh dùng để chế tạo xe tăng, nòng súng, lưỡi lê đi tước đoạt sinh mạng. Còn thép qua tay lò rèn của tui bây giờ, nó biến thành cái cuốc, cái rựa, cái cày để bà con nông dân vỡ đất, gieo mầm sự sống," ông Tư dùng kẹp sắt gắp chiếc lưỡi cày vừa tôi xong ra ngắm nghía, gật đầu ưng ý. "Đánh sập cái cũ bằng sức mạnh quân sự là nhiệm vụ của quá khứ. Lấy thép rèn nên nông cụ, xây dựng lại sự no ấm trên chính mảnh đất hoang tàn này mới là sức mạnh thực sự của hòa bình. Nghe tiếng búa đập thép hôm nay, tui không còn thấy sự hủy diệt, mà chỉ thấy nhịp điệu kiến thiết rộn rã của quê hương."



