Bài viết

Ông và Trường Sơn trong tôi

Ông và Trường Sơn trong tôi

Ninh Bình30/04/2026Nguyễn Thanh Bình 11A7 (Xã Yên Mạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, cái nắng hanh vàng của vùng đất Ninh Bình bắt đầu rây nhẹ lên những tàu lá chuối ngoài sân gạch. Không khí vùng quê vào buổi hoàng hôn thường yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc qua lũy tre và tiếng lạch cạch từ chiếc xe đạp cũ của ai đó vừa đi làm đồng về. Nhóm anh em chúng tôi — mấy đứa cháu nội ngoại đủ mọi lứa tuổi, từ đứa đang học cấp hai đến những kẻ vừa bước chân vào đại học — đang quây quần bên hiên nhà, vây quanh chiếc chõng tre của nội. Cuộc vui đang rộn ràng tiếng cười đùa thì bỗng nhiên, một đứa em trong nhóm — tay vẫn mải miết lướt điện thoại — bỗng khựng lại. Nó nhíu mày, đưa màn hình ra trước mặt mọi người, giọng đầy vẻ chiêm nghiệm: "Này, tớ vừa đọc được một bài viết đang rất hot trên mạng về 'Những giá trị của quá khứ'. Người ta tranh luận rằng liệu những hy sinh, những con đường gian khổ ngày trước có thực sự cần thiết không, hay đó chỉ là sự sắp đặt ngẫu nhiên của lịch sử? Thậm chí có người còn bảo, nếu thời đó chúng ta chọn cách tiếp cận khác 'khôn ngoan' hơn, thì có lẽ xương máu đã không đổ nhiều đến thế." Câu hỏi ấy như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả, làm bùng lên một cuộc tranh luận sôi nổi ngay dưới hiên nhà. Tôi, với cái tôi của một kẻ luôn tin vào tính thực tế và sự tối ưu của thời đại số, liền tiếp lời: "Tớ cũng nghĩ lịch sử đôi khi là những biến số. Tại sao người ta phải chọn con đường khó khăn nhất để đi, khi mà rõ ràng cái giá phải trả là cả một thế hệ? Nếu đứng trước những lựa chọn đó bằng tư duy bây giờ, chắc chắn tớ sẽ ưu tiên phương án nào ít tổn thất nhất. Suy cho cùng, giá trị lớn nhất của con người là sự sống, đúng không?" Cậu anh họ ngồi đối diện lập tức phản bác: "Nhưng nếu ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, thì lấy đâu ra những bước ngoặt để có được ngày hôm nay? Có những giá trị không thể đo đếm bằng sự an toàn cá nhân, nó là sự tồn vong của cả một dân tộc."

Cuộc tranh luận của chúng tôi ngày càng gay gắt với những hoài nghi của tuổi trẻ thời bình đối với những gì thuộc về "ngày xưa". Đúng lúc đó, ông nội — người từ nãy đến giờ vẫn im lặng nhâm nhi chén trà xanh, đôi mắt lim dim như đang ngủ — bỗng hắng giọng một tiếng khẽ. Ông đặt tách trà xuống khay sứ, tiếng "cạch" nhẹ nhàng nhưng đủ sức nặng để dập tắt những ồn ào của đám cháu. Ông nhìn chúng tôi bằng ánh mắt điềm tĩnh nhưng chứa đựng một chiều sâu hun hút: "Các cháu ạ, quá khứ không phải là một món đồ cũ để chúng ta đem ra định giá bằng tư duy của ngày hôm nay. Có những lúc, con người ta không chọn con đường khó, mà là con đường khó chọn lấy con người. Nếu các cháu muốn biết cái 'giá' thật sự của những giá trị ấy, hãy để ông kể cho mà nghe về những ngày ông ở Trường Sơn..." Tôi vội vàng buông chiếc điện thoại xuống. Cả nhóm im phăng phắc, chỉ còn tiếng quạt nan kẽo kẹt và giọng kể trầm khàn của ông bắt đầu ngược dòng thời gian về phía đại ngàn. Một đứa em nhỏ nhất trong nhóm, vốn vẫn còn vương vấn những hình ảnh lung linh trên phim ảnh, khẽ hỏi: "Ông ơi, rừng Trường Sơn chắc đẹp và nhiều hoa lắm phải không ông? Con thấy trên mạng người ta chụp hình rừng núi xanh mướt, nhìn bình yên lắm." Ông mỉm cười, nụ cười hằn lên những nếp nhăn của thời gian: "Rừng đẹp cháu ạ, nhưng cái đẹp đó nghiệt ngã đến tận cùng. Đó là một màu xanh thăm thẳm, rậm rạp đến mức giữa ban ngày mà ánh mặt trời không xuyên qua nổi tán lá. Các cháu tranh luận về việc chọn đường dễ, nhưng ở Trường Sơn ngày ấy, không có đường để chọn. Mỗi mét đường là một lần các ông phải 'mở' ra bằng đôi tay và mồ hôi. Có những đoạn dốc cao đến mức người đi sau chỉ thấy gót chân người đi trước, phải bấm từng ngón chân xuống đất để khỏi tuột xuống vực sâu. Người ta gọi đó là 'Dốc mẹ ơi', vì lúc đó chỉ có tiếng gọi mẹ mới đủ sức giúp người lính vượt qua cơn kiệt sức." Tôi nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo của mình, rồi nhìn sang đôi bàn tay chai sần với những vết sẹo của ông, chợt thấy lòng chùng xuống. Trường Sơn trong lời kể của ông không phải là một địa danh du lịch, mà là một thực thể sống đầy đe dọa, nơi thiên nhiên khắc nghiệt cũng là một kẻ thù giấu mặt luôn rình rập bước chân người lính.Cậu em họ hay thắc mắc về kỹ thuật lại lên tiếng: "Nhưng ông ơi, con vẫn không hiểu. Ban đêm rừng tối như hũ nút, máy bay địch rình rập trên đầu với đủ loại cảm biến âm thanh, ánh sáng, làm sao đoàn xe vận tải có thể di chuyển mà không bị phát hiện?" Ông nhấp thêm một ngụm trà, mắt sáng lên niềm tự hào: "Đó là cuộc chiến của bóng tối và ánh sáng, cháu ạ. Xe tải chạy không đèn, hoặc chỉ có những chiếc đèn gầm le lói hắt xuống mặt đất chỉ đủ thấy bánh xe lăn nửa mét. Nhưng 'ánh sáng' thực sự lại nằm ở những chiếc áo trắng của những o thanh niên xung phong." Ông kể về những cô gái trẻ măng đứng giữa những "tọa độ chết" — nơi bom đạn vừa cày nát mặt đường. Trong đêm tối mịt mùng, khi radar và cảm biến của đối phương đang rà quét từng cm vuông rừng, các cô đã mặc áo trắng làm "cọc tiêu sống", đứng sát mép hố bom để dẫn hướng cho đoàn xe vượt qua. "Các cô ấy đứng đó, dùng chính cơ thể mình làm đèn dẫn lối. Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc. Đó là sự lựa chọn của họ — một giá trị mà không một thuật toán hiện đại nào có thể tính toán nổi, cũng không một sự 'khôn ngoan' cá nhân nào có thể giải thích được." Tôi, người nãy giờ vẫn im lặng suy ngẫm về cái gọi là "phương án an toàn", khẽ hỏi: "Ông ơi, con nghe nói bệnh tật rừng thiêng nước độc mới là nỗi kinh hoàng nhất. Có đúng thế không?" Khoảng lặng bao trùm hiên nhà. Ông nhắc đến "kẻ thù giấu mặt" mang tên sốt rét rừng. Tôi bàng hoàng khi biết rằng, có những người lính không ngã xuống vì đạn lạc, mà gục xuống vì những cơn sốt ác tính kéo dài khiến cơ thể kiệt quệ. Ông kể về những đồng đội đã nằm lại dọc đường hành quân, mộ của họ chỉ là một nấm đất thấp không tên, được đánh dấu vội vàng bằng một cành cây hay một viên đá cuội bọc trong mảnh tăng mưa."Có những người đi mà chưa kịp nhìn thấy miền Nam cháu ạ. Lúc nãy cháu nói về việc chọn cách ít hy sinh nhất, nhưng ở đó, người ta nhường nhau từng viên thuốc ký-ninh cuối cùng, nhường nhau hớp nước trong bi-đông. Sự lựa chọn lúc ấy không phải là sống hay chết cho riêng mình, mà là nhường sự sống cho đồng đội được đi tiếp. Đó chính là giá trị của quá khứ mà cái màn hình điện thoại kia không hiển thị hết được. Nó không phải là sự sắp đặt ngẫu nhiên, nó là sự lựa chọn của lương tâm." "Vậy ở nơi chỉ có rừng già và đạn bom, ông nhớ gì nhất? Có bao giờ ông thấy hối hận vì đã chọn con đường này không?" – Một đứa em khác hỏi, giọng đã mềm mỏng và kính cẩn hơn hẳn. Ông cười, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng kỳ lạ: "Ông nhớ mùi khói bếp, nhớ mùi cơm gạo mới của bà, và nhớ nhất là những lá thư tay nhòe mực được chuyền qua tay những đoàn quân đi ngược chiều. Ở Trường Sơn, trăng rừng đẹp lắm, nhưng trăng cũng làm nỗi nhớ nhà thêm sâu đậm. Những lúc nghỉ giải lao, anh em lại lôi ảnh gia đình nhỏ xíu cất trong túi ngực ra xem. Đó chính là tấm 'áo giáp' vững chắc nhất. Người ta chọn đi vào chỗ nguy hiểm không phải vì họ yêu cái chết, mà vì họ yêu sự sống bình yên nơi quê nhà quá đỗi. Sự hy sinh đó có 'vô lý' với tư duy kinh tế của các cháu không? Có lẽ là có. Nhưng không có sự vô lý đó, thì không có cái bàn gỗ và ấm trà bình yên này đâu." Tôi chợt hiểu ra một điều: Sức mạnh giúp dân tộc vượt qua bão tố chính là những lựa chọn dựa trên tình yêu thương và trách nhiệm — những thứ mà tôi đã vô tình gạt bỏ khi mải mê tranh luận về sự "tối ưu" và "an toàn". Buổi chiều dần tàn, nắng chỉ còn là những vệt yếu ớt trên sân gạch. Cuộc tranh luận về "những giá trị quá khứ" trên mạng xã hội lúc đầu giờ đây đã nhường chỗ cho một sự thấu cảm sâu sắc bao trùm lấy tâm trí tôi. Tôi cảm thấy xấu hổ vì những hoài nghi nông cạn của mình trước đó.Ông nội đặt bàn tay già nua, nhám sần lên vai tôi, giọng trầm ấm: "Các cháu sinh ra giữa thời bình, có quyền hoài nghi và tranh luận trên chiếc điện thoại đó. Đó là cái phúc mà thế hệ ông đã đánh đổi bằng cả tính mạng để mang lại. Nhưng đừng bao giờ quên rằng, dưới mỗi mét đường cao tốc các cháu đi hôm nay, dưới mỗi tòa nhà chọc trời cháu nhìn thấy, đều có bóng hình của những người đã chọn con đường khó khăn nhất để nhường lại con đường dễ dàng cho các cháu. Giá trị của quá khứ không nằm ở đống giấy tờ cũ kỹ, nó nằm ở việc các cháu sống sao cho xứng đáng với sự nhường nhịn vĩ đại đó." Tôi tắt màn hình điện thoại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ông và hương trà xanh nồng đượm. Tôi nhận ra rằng lịch sử không phải là chuyện của người khác, nó đang chảy trong chính huyết quản của tôi thông qua lời kể của ông. Dưới bóng tre chiều, tôi thấu hiểu rằng: Mỗi ngày bình yên mà tôi đang có chính là một đặc ân được viết tiếp từ những giá trị vĩ đại mà thế hệ ông đã tạc vào đá núi Trường Sơn. Quá khứ không cần chúng ta định giá lại, nó cần chúng ta tiếp nối bằng một trái tim biết ơn và một trí tuệ vững vàng. Đêm dần buông, nhưng ánh sáng từ câu chuyện của nội vẫn như còn rực cháy, rạng rỡ hơn bất kỳ màn hình điện thoại nào. Đó là ánh sáng của một thời đại hào hùng mà tôi vừa may mắn được chạm vào.Tài liệu.docx15.43 KBĐã có trên máy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông và Trường Sơn trong tôi | Câu chuyện thời hoa lửa