ÔNG VI NGỌC NĂM – NGƯỜI LÍNH GIỮ HUYẾT MẠCH TRƯỜNG SƠN
ÔNG VI NGỌC NĂM – NGƯỜI LÍNH GIỮ HUYẾT MẠCH TRƯỜNG SƠN
ÔNG VI NGỌC NĂM – NGƯỜI LÍNH GIỮ HUYẾT MẠCH TRƯỜNG SƠN
Ông Vi Ngọc Năm sinh ngày 15 tháng 11 năm 1952, tại Bô, xã Khánh Yên – một vùng quê yên bình nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi trẻ của ông gắn liền với sách vở và ước mơ đứng trên bục giảng. Năm 1971, khi đang theo học tại Trường Sư phạm 1 Yên Bái, ông nhận lệnh nhập ngũ, tạm gác lại con đường học tập để lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc.
Sau ngày nhập ngũ, ông được đưa đi huấn luyện tại Hà Bắc, biên chế thuộc Sư đoàn 304. Những tháng ngày rèn luyện gian khổ nơi thao trường đã nhanh chóng biến chàng sinh viên sư phạm thành một người lính vững vàng. Tiếp đó, ông được cử đi học lái xe tại Quân khu Việt Bắc, chuẩn bị cho những nhiệm vụ đặc biệt nơi chiến trường ác liệt.
Đến năm 1972, ông được giao xe vào chiến trường, đóng quân tại Bạch Mai – Hà Nội, đúng vào thời điểm lịch sử đầy khốc liệt. Ông đã trực tiếp chứng kiến Hà Nội trong 12 ngày đêm lịch sử, khi không quân Mỹ dùng B-52 rải bom hủy diệt. Những đêm dài rung chuyển bởi bom đạn, những con đường cháy đỏ trong lửa đạn đã khắc sâu vào ký ức người lính trẻ, hun đúc thêm ý chí chiến đấu và niềm tin tất thắng.
Sau đó, ông cùng đơn vị tham gia chiến đấu chống B-52 tại Quảng Bình, rồi tiếp tục hành quân vào Trường Sơn – nơi được ví như “yết hầu” của chiến trường miền Nam. Tại đây, ông và đồng đội đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển pháo và tên lửa, vượt qua mưa bom, bão đạn, giữ cho tuyến chi viện từ Bắc vào Nam luôn thông suốt. Mỗi chuyến xe lăn bánh là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một bước tiến gần hơn tới ngày toàn thắng.
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời quân ngũ của ông là thời gian chiến đấu tại Sư đoàn 377, thuộc Bộ Tư lệnh Phòng không – Không quân, đóng quân ở Hướng Hóa, Quảng Trị. Nơi đây, ông và đồng đội đã chiến đấu vô cùng ác liệt để giữ vững huyết mạch giao thông tiếp tế chiến lược, phục vụ cho trận quyết chiến cuối cùng, tiến tới thống nhất đất nước. Giữa rừng núi Trường Sơn khói lửa, tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường của người lính đã tạo nên sức mạnh phi thường.
Sau năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông rút về Hà Nội nhưng vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội, góp phần xây dựng lực lượng trong thời bình. Đến năm 1982, ông phục viên trở về quê hương. Không rời bỏ trách nhiệm với cộng đồng, ông tiếp tục đảm nhiệm cương vị Xã đội trưởng, công tác đến năm 1986, góp phần giữ gìn an ninh, quốc phòng ở địa phương.
Cuộc đời ông Vi Ngọc Năm là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ thanh niên Việt Nam: sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Từ giảng đường sư phạm đến chiến trường khốc liệt, từ những cung đường Trường Sơn đến ngày đất nước thống nhất, ông đã sống trọn vẹn với lý tưởng của người lính Cụ Hồ. Những ký ức chiến tranh năm xưa chính là bản hùng ca thầm lặng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của những người đi trước.



