Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Ông Võ Thành Nhanh

Lịch sử dân tộc Việt Nam được hun đúc từ những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng. Trong bom đạn chiến tranh, biết bao anh hùng đã hy sinh tuổi trẻ và xương máu để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” được tổ chức nhằm tri ân, tưởng nhớ những con người cao cả ấy, đồng thời tuyên truyền, lan tỏa truyền thống yêu nước và lòng biết ơn sâu sắc trong thế hệ trẻ hôm nay. Bằng việc thuật lại từ những câu chuyện có thật về chính cuộc đời của ông

Đồng Tháp26/02/2026NHÓM TÁC GIẢ (ĐOÀN CƠ SỞ THPT PHƯỚC THẠNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được hun đúc từ những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng. Trong bom đạn chiến tranh, biết bao anh hùng đã hy sinh tuổi trẻ và xương máu để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” được tổ chức nhằm tri ân, tưởng nhớ những con người cao cả ấy, đồng thời tuyên truyền, lan tỏa truyền thống yêu nước và lòng biết ơn sâu sắc trong thế hệ trẻ hôm nay. Bằng việc thuật lại từ những câu chuyện có thật về chính cuộc đời của ông ngoại tôi.

(Hình ảnh của Ông Võ Thành Nhanh)

Trong giai đoạn chống Mỹ cứu nước ở một vùng thuộc tỉnh Long An (nay là tỉnh Tây Ninh). Vào một ngày nọ, Ông ngoại tôi (là ông Võ Thành Nhanh, sinh năm 1952) cùng một số thành viên trong gia đình có đi lên chợ Tầm Vu thì chứng kiến sự thật tàn khốc. Khi Ông ngoại chứng kiến cha của mình cùng với một số người đồng đội khác bị tra tấn vô cùng dã mang. Vì trong lúc thực nhiệm vụ cho Cộng sản thì Cha của Ông và những người đồng đội khác bị quân Mỹ bắt giữ và tra tấn. Lúc bấy giờ bọn lính Mỹ dùng cách mổ bụng, moi hết ruột gan của cha ông ra ngoài, rồi sau đó dùng những cái móc to bằng kim loại để móc vào đầu cha ông và những người Cộng sản khác rồi treo, phơi ngoài giữa chợ Tầm Vu. Với mục đích của bọn họ là muốn đe dọa, làm nản lòng, mất đi những ý chí, những ý định bùng dậy của dân tan. Thấy Cha như thế, ông ngoại tôi và gia đình đành nén lại những đau đớn mất mát này vì chưa thể mang thi thể ông về nhà chôn cất. Bởi làm như thế bọn lính Mỹ sẽ phát hiện gia đình ngoại tôi là Công sản rồi chúng có thể tàn sát cả gia đình. Qua 3 ngày sau, do thi thể của Cha ông và những người lính ấy đang bị phân hủy hằng ngày đã tạo ra mùi hôi bao trùm cả không gian chợ ấy, vì thế những người dân xung quanh đó mới xin cho chôn cất những người lính ấy. Lính Mỹ thấy tình hình như thế nên cũng bèn đồng ý cho lấy đi những thi thể của những người lính ấy.

Tức nước thì vỡ bờ, sau khi mang được thi thể Cha ông về thì nỗi đau mất mát ấy càng cao trào hơn. Bởi từ giây phút khi ông chứng kiến cảnh tượng cha của mình bị bọn Mỹ tra tấn thảm khốc như vậy đã len lỏi trong người ông một ngọn lửa căm thù giặc ghê gớm nay ngọn lửa ấy càng cháy nhiệt quyết hơn. Từ lần đó Ông ngoại đã đưa ra một quyết định vô cùng rất quan trọng đối với cuộc đời ông đó là ra trận đánh giặc, không chỉ muốn trả thù cho cha, mà ông còn muốn bảo vệ cả gia đình, quê hương và Tổ quốc. Nhưng ngay lập tức quyết định ấy đã bị Mẹ ông (là bà Cao Thị Lòng) hết sức ngăn cản và la mắng bởi vì ông chính là người con trai duy nhất của bà và ông cũng chính là người đàn ông còn sót lại duy nhất trong nhà lúc bấy giờ. Không phải vì ích kỷ, nhỏ nhoi hay vì lợi ích cá nhân gì mà bà ngăn cản con trai mình ra chiến trận. Mà là do bà sợ! sợ cái nỗi đau mất con, cái nỗi đau mất đi người thân. Bởi người chồng mà Bà yêu quý nhất vừa mới rời bỏ bà mà đi trên con đường giải phóng dân tộc nên bà cũng không muốn con trai mình lập lại điều ấy.

Tuy nhiên, ngọn lửa trong lòng Ông ngoại tôi vẫn đang phừng phực cháy không ngừng, mà chẳng có gì có thể dập tắt ngọn lửa ấy. Mẹ ông thấy thế nên cũng đành ngậm ngùi cho ông đi theo Cộng sản.

Lúc đầu ông đảm nhiệm việc truyền tin, liên lạc thông tin trong quá trình thực hiện nhiệm vụ với nhau. Ngoài ra, đêm xuống rạng 1 - 2 giờ sáng ông dùng chiếc thuyền nhỏ rồi chở thi thể những người lính không may hy sinh về để người dân có thể chôn cất đàng hoàng. Sao một thời gian quen thuộc với mọi thứ ông liền tham gia thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm hơn. Có lần trong lúc thực hiện nhiệm vụ Ông bị một người lạ có quen biết đến ông, đi khai báo cho bọn lính Mỹ biết vị trí mà Ông cùng với những người Cộng sản khác đang hoạt động. Rồi sau đó Ông và những người khác đã bị bọn lính Mỹ cầm súng kéo đến tấn công, lúc ấy ông bị một viên đạn bắn vào bụng nhưng vẫn chạy trốn được nhưng tình trạng ông bây giờ rất nguy kịch, thời điểm bấy giờ nước ta còn quá nghèo khó và y tế thì cũng chưa phát triển nên lúc ấy người ta dùng nước dừa truyền vào người của ông để thay cho nước biển, rồi mổ trực tiếp để lấy viên đạn ở bụng ông ra. Rất may là ông vẫn còn sống sót quay trở về nhưng do đó ông phải mang theo bên mình một vết sẹo khá lớn ở bụng và căn bệnh về đường ruột. Lúc còn bé, tôi có lần nhìn thấy vết sẹo ấy và tỏ ra hơi ghê sợ vì nó rất xấu nhưng khi lớn lên tôi mới nhận ra nó không chỉ là một vết sẹo bình thường mà nó còn là chứng nhân lịch sử tàn khốc, ác liệt cho cuộc đời ông. Bên cạnh đó nó còn cho thấy được sự hy sinh xương máu da thịt đầy gian khổ của tất cả những vị anh hùng có công với đất nước chứ không riêng gì ông.

Trong những năm tháng thực hiện nhiệm vụ gian truân ấy thì Bà ngoại tôi (là bà Nguyễn Thị Nhựt) Cũng chính là vợ ông, vẫn luôn là một hậu phương vững chắc cho Ông và những người Cộng sản khác. Khi ngày đêm tìm mọi cách để có thể mang đến lương thực kịp thời cho Ông và những người khác trong quá trình thực hiện nhiệm vụ gian khổ. Rồi chuyện gì đến cũng đến vì thường xuyên lén mang thức ăn cho Cộng sản nên có lần Bà ngoại đã bị nghi ngờ và bị chặn lại để dò la tin tức, nhưng vì sắc đẹp trời ban và cách ăn nói khéo léo lúc bấy giờ nên Bà đã giải quyết được tình hình huống nguy hiểm như đứng trên đống lửa ấy một cách suôn sẻ, rồi bọn lính Mỹ cũng thả và cho Bà rời đi.

Trong hành trình tìm thực hiện nhiệm vụ chiến đấu ở tỉnh Long An (nay là tỉnh Tây Ninh) Ông ngoại tôi cũng đã bắn hạ trên dưới 17 kẻ địch là lính Mỹ. Thì cho đến 30/04/1975 tỉnh Long An (cũ) nói riêng và cả miền Nam nói chung cuối cùng cũng được giải phóng, Đất nước được thống nhất.

Không dừng ở đó, sau khi Đất nước dành được hòa bình thì đất nước chúng ta lại phải đối mặt với một đội quân tàn ác, dữ tợn khác mang tên Pol Pot. Và lần này Ông ngoại tôi cùng với những người đồng đội anh dũng khác cũng anh dũng đứng lên chống lại kẻ địch tàn bạo, để bảo vệ quê hương, Tổ quốc. Sau đó rất may mắn khi ông đã mang theo chiến thắng quay trở về. Khi về nơi ông sinh sống, Ông được Nhà nước trao tặng nhiều huân chương sáng giá và làm một chức vụ cao trong tỉnh. Cho đến năm 2017 ông mất vì hệ quả của viên đạn lúc trước bị bắn vào bụng ông và căn bệnh gan quái ác của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn