Cựu chiến binh

Ông Võ Văn Mến – Dấu chân người lính trên con đường hòa bình

Những dấu chân của người lính Võ Văn Mến từng in trên những chặng đường hành quân giữa khói lửa chiến tranh. Hôm nay, những dấu chân ấy lại lặng lẽ đi trên những con đường quê hương, viết tiếp câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin vào một tương lai tươi sáng.

Đồng Tháp04/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dấu chân đã bị thời gian phủ mờ trên những cánh rừng năm xưa, nhưng vẫn còn in đậm trong ký ức của những người từng đi qua chiến tranh. Ông Võ Văn Mến, sinh năm 1958, ngụ ấp Vạn Thành, xã Tân Hòa, cựu chiến binh thuộc diện chính sách theo Quyết định 62/2011/QĐ-TTg, là một trong những người đã để lại những dấu chân như thế.

Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông lên đường nhập ngũ với hành trang chỉ là lòng yêu nước và lời dặn của gia đình: “Dù ở đâu cũng phải sống xứng đáng với quê hương.” Từ đó, những bước chân của người lính trẻ nối dài qua những cánh rừng, vượt những dòng suối, băng qua những vùng đất còn mịt mù khói lửa. Mỗi ngày đều đối diện với hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ ông cho phép mình chùn bước.

Chiến tranh là những bữa cơm ăn vội giữa tiếng bom, là những đêm nằm giữa rừng sâu nghe tiếng côn trùng hòa cùng âm vang của pháo đạn. Có những lần đơn vị phải hành quân liên tục nhiều ngày trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đôi chân phồng rộp vì đường dài, đôi vai trĩu nặng ba lô, nhưng ý chí của những người lính vẫn không hề lung lay. Họ động viên nhau bằng những câu nói giản dị, bằng ánh mắt đầy niềm tin và bằng lời hẹn sẽ cùng trở về trong ngày đất nước thanh bình.

Điều khiến ông Võ Văn Mến xúc động nhất mỗi khi nhớ lại không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Giữa lằn ranh sinh tử, họ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi và che chở nhau trong những thời khắc hiểm nguy. Có những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để những người còn sống tiếp tục mang theo ước mơ dang dở của họ trên hành trình trở về.

Ngày hòa bình lập lại, ông trở về ấp Vạn Thành với một trái tim đã được tôi luyện qua khói lửa. Không còn khoác trên mình màu áo lính mỗi ngày, nhưng phẩm chất của người chiến sĩ vẫn hiện hữu trong từng việc làm. Ông chăm chỉ lao động, vun đắp hạnh phúc gia đình, sống nghĩa tình với bà con lối xóm và luôn tích cực góp sức vào các hoạt động của địa phương. Đối với ông, xây dựng quê hương giàu đẹp cũng là một cách tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc.

Mỗi lần nhìn những con đường bê tông sạch đẹp, những cánh đồng xanh ngát và tiếng trẻ thơ ríu rít đến trường, ông lại mỉm cười. Đó chính là điều mà thế hệ của ông đã từng gửi gắm bằng cả tuổi thanh xuân. Những dấu chân năm xưa đã dừng lại trên chiến trường, nhưng hôm nay lại tiếp tục in dấu trên con đường dựng xây quê hương trong hòa bình.

Câu chuyện của ông Võ Văn Mến không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được. Đó là thành quả của lòng dũng cảm, của sự hy sinh và của biết bao con người đã đặt lợi ích của dân tộc lên trên cuộc sống riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn