Ông Võ Văn Minh nhân chứng sống từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ và chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử quan trọng trên mảnh đất Quảng Trị anh hùng
Ông Võ Văn Minh, hiện sống tại thị xã Quảng Trị, là một trong những nhân chứng sống từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ và chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử quan trọng trên mảnh đất Quảng Trị anh hùng. Ở tuổi ngoài tám mươi, ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn hiện rõ trong từng câu chuyện mà ông kể cho con cháu và thế hệ trẻ địa phương.
Sinh năm 1943 trong một gia đình nông dân nghèo ở huyện Triệu Phong, tuổi thơ ông Minh gắn liền với cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Những năm đất nước bị chia cắt sau Hiệp định Genève 1954, Quảng Trị trở thành vùng giới tuyến đầy căng thẳng. Người dân nơi đây vừa sản xuất vừa sống trong cảnh lo sợ bom đạn và các cuộc càn quét.
Năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông Minh tham gia lực lượng du kích địa phương rồi sau đó được bổ sung vào đơn vị bộ đội chủ lực hoạt động tại chiến trường Quảng Trị. Nhiệm vụ chính của ông là trinh sát và vận chuyển lương thực, vũ khí qua các khu vực trọng điểm dọc sông Bến Hải và Thành Cổ Quảng Trị.
Ông kể rằng những năm 1968 đến 1972 là thời điểm chiến trường Quảng Trị khốc liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, nhiều làng mạc bị san phẳng hoàn toàn. Có những đêm đơn vị phải hành quân xuyên rừng, vượt sông trong mưa bom để tiếp tế cho chiến trường phía Nam. “Khi ấy chỉ cần chậm một chuyến hàng là ngoài mặt trận có thể thiếu đạn chiến đấu”, ông nhớ lại.
Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông là cuộc chiến bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Ông trực tiếp tham gia vận chuyển thương binh và tiếp tế đạn dược cho các đơn vị chiến đấu bên trong Thành Cổ. Mỗi chuyến vượt sông Thạch Hãn đều đối mặt với nguy cơ hy sinh vì pháo địch bắn dày đặc.
Ông kể rằng có lần chiếc thuyền chở thương binh của đơn vị bị trúng pháo giữa dòng. Nhiều người hy sinh ngay tại chỗ, nước sông nhuộm đỏ bởi máu và đất bùn. Dù bị thương nhẹ ở tay, ông vẫn cố gắng dìu những người còn sống vào bờ. “Những hình ảnh đó đến giờ tôi vẫn không quên được”, ông xúc động nói.
Không chỉ là người trực tiếp chiến đấu, ông Minh còn chứng kiến thời khắc lịch sử khi Quảng Trị hoàn toàn giải phóng. Sau bao năm bom đạn, người dân từ hầm trú ẩn bước ra trong niềm vui ngày đất nước thống nhất. Nhưng cùng với niềm vui ấy là nỗi đau khi nhiều đồng đội, người thân đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất này.



