Cựu chiến binh

Ông Võ Văn Tài

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Võ Văn Tài, sinh năm 1944. Quê tôi là một vùng chiêm trũng, mùa mưa nước ngập trắng đồng, mùa gặt thì cả làng rộn ràng tiếng cười. Nhà đông anh em nên từ nhỏ tôi đã quen với việc đồng áng. Tôi luôn nghĩ cuộc đời mình sẽ gắn bó với ruộng lúa, nhưng khi Tổ quốc cần, tôi biết mình phải lên đường.

Năm 1964, tôi nhập ngũ. Trước ngày đi, bà nội nắm chặt tay tôi rồi nói: "Con đi giữ nước, ở nhà đã có gia đình lo." Câu nói ấy khiến tôi yên tâm hơn rất nhiều. Tôi hiểu rằng phía sau mình luôn có quê hương làm điểm tựa.

Trong quân ngũ, điều làm tôi nhớ nhất là những buổi hành quân ban đêm. Mọi người lặng lẽ nối nhau bước đi, chỉ nghe tiếng lá rừng xào xạc và tiếng ba lô va nhẹ vào nhau. Có những hôm mệt đến rã rời, nhưng chỉ cần người đi đầu cất tiếng hát, cả hàng quân lại cùng hòa theo. Tiếng hát giúp chúng tôi quên đi mệt mỏi và thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi còn nhớ có lần đơn vị đóng quân gần một con suối. Sau nhiều ngày hành quân, ai cũng tranh thủ giặt quần áo. Nhìn những bộ quân phục phơi kín bờ suối, anh em đùa nhau rằng đó là "lá cờ" của tuổi trẻ. Tiếng cười vang khắp khu rừng làm không khí trở nên ấm áp hơn giữa những ngày xa quê.

Năm 1967, tôi xuất ngũ trở về. Điều đầu tiên tôi làm là ra thăm cánh đồng của gia đình. Nhìn màu lúa xanh mướt, tôi cảm thấy mọi gian khó mình từng trải qua đều thật ý nghĩa vì đã góp phần giữ gìn cuộc sống bình yên ấy.

Đến hôm nay, tôi luôn dặn con cháu rằng hãy sống chân thành, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Một đất nước mạnh không chỉ nhờ kinh tế phát triển mà còn nhờ những con người biết đoàn kết và sẻ chia.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Võ Văn Tài | Câu chuyện thời hoa lửa