Cựu chiến binh

ÔNG VŨ DUY CHỨC – NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ TỪ VÙNG ĐỒNG BẰNG SÔNG HỒNG ĐẾN VÙNG ĐẤT GIÀU TRUYỀN THỐNG CÁCH MẠNG

Tuyên Quang06/12/2025Liên đội trường Tiểu học Nguyễn Trãi (Liên đội trường Tiểu học Nguyễn Trãi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: THỜI HOA LỬA

ÔNG VŨ DUY CHỨC – NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ TỪ VÙNG ĐỒNG BẰNG SÔNG HỒNG ĐẾN VÙNG ĐẤT GIÀU TRUYỀN THỐNG CÁCH MẠNG

Ông Vũ Duy Chức sinh năm 1950, sinh và lớn lên tại thị trấn Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên (cũ), vùng đất ấy, vào những năm bom đạn, còn nghèo khó nhưng tràn đầy tinh thần “tất cả cho tiền tuyến”. Ngay từ tuổi mười tám, ông đã là một thanh niên khỏe, gan dạ, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước cuốn tất cả thanh niên vào vòng xoáy lịch sử. Là tuổi trẻ lúc bấy giờ không lẽ đứng nhìn cảnh nước mất nhà tan, ông cũng như bao thanh niên khác đã gác bút nghiêng, rời ghế nhà trường chia tay thầy cô, bạn bè và người thân lên đường đánh giặc vào giữa năm 1969, năm mà cả nước ta tiễn đưa Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị cha già dân tộc về nơi vĩnh hằng. Chàng thanh niên Vũ Duy Chức xung phong lên đường, mang theo lời dặn của cha: “Đi thì cố mà vững, đừng để ai phải cõng con về.”

Những năm tháng hành quân, xẻ dọc Trường Sơn đi bộ 3 tháng ròng trên đường mòn mưa rừng, cơm vắt, gan không nún, trí vững bền cùng đồng bào miền Nam đánh giặc, ông trực tiếp tham gia những trận đánh lớn như “chiến dịch đường 9 Nam Lào” năm 1971, 81 ngày đêm đỏ lửa Thành cổ Quảng Trị năm 1972, chiếm đánh trên Cao Nguyên Buôn Mê Thuật, KomTum, Gia Lai, Đăk Lawk,…và nhiều trận đánh khác.

Chiến tranh kết thúc vào mùa xuân 1975. Khi cả nước hân hoan trong ngày thống nhất, Đất nước đã quy về một mối, Nam Bắc đã sum họp một nhà, đơn vị lại tiếp tục nhận nhiệm vụ rà phá bom mìn, truy quét tàn binh Boro còn sót lại. Trong một buổi sáng âm u, tổ của ông tiến hành kiểm tra một khu rừng hoang nơi từng là điểm trú ẩn của toán tàn quân địch, Ông đi đầu, chiếc que rà mìn chạm nhẹ xuống mặt đất nứt nẻ. Một tiếng “tách” nhỏ vang lên – thứ âm thanh mà người lính đã nghe quá nhiều để hiểu ngay điều gì sắp xảy đến. Không kịp nghĩ, ông hô lớn: “Nằm xuống!” Một luồng sáng lóe lên, rồi sức ép khủng khiếp hất ông ngã nhào. Khi mở mắt, tai ông ù đặc, khói đất mù mịt, và… chân trái của ông đã không còn nữa. Đồng đội lao đến, băng bó, cõng ông chạy xuyên rừng. Trên bờ vai của người lính khác, ông chỉ kịp nói một câu mà cả đời ông không quên: “Hòa bình rồi… miễn là đất nước bình yên… mất một chân cũng đáng.”

Ông nằm viện nhiều tháng, rồi trở về quê nhà, nỗi đau mất mát thể xác chưa bao giờ nhỏ, nhưng chưa khi nào khiến ông cúi đầu, ông học đi bằng nạng, rồi bằng chân giả, đến năm 1996 ông rời quê hương lên làm kinh tế và lập nghiệp tại thôn 5, xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang. Phát huy truyền thống “Anh bộ đội Cụ Hồ; thương binh tàn nhưng không phế”, Ông leo đồi, lội suối, phát nương làm rẫy trồng cam, làm vườn rừng, bươn trải nuôi con ăn học và trưởng thành. Khó khăn là vậy nhưng ông rất đỗi tự hào vì các con đều trưởng thành và thành đạt, bản thân ông vinh dự được về trung ương dự chương trình “Thương binh làm kinh tế giỏi” ba làn, được thủ tướng Chính Phủ, Trung ương MTTQ Việt Nam, UBND tỉnh Hà Giang (cũ) tặng bằng khen…

Ngày nay, dù mái tóc đã bạc và bước chân không còn vững, ông Vũ Duy Chức vẫn là biểu tượng của lòng kiên cường và tinh thần hy sinh. Ông không gọi mình là anh hùng, ông chỉ nói giản dị: “Mình may mắn được trở về.” và mỗi khi có ai hỏi về những năm tháng hoa lửa, ông chỉ mỉm cười hiền hậu: “Người ta sống cả đời, miễn giữ được điều mình tin. Chân tôi nằm lại trong đất, nhưng lòng tôi thì chưa bao giờ gãy. Với người dân xã Bắc quang, ông chính là một phần lịch sử sống, là nhân chứng của một thời máu lửa mà các thế hệ sau cần ghi nhớ.

Hằng năm, nhằm giáo dục truyền thống yêu nước; đạo lý “ Uống nước nhớ nguồn; Đền ơn đáp nghĩa”, sự tri ân sâu sắc cho các em học sinh, vào dịp 27/7, liên đội trường tiểu học Nguyễn Trãi xã Bắc Quang lại tổ chức cho các em trong Ban chỉ huy Liên đội đến gia đình ông thăm hỏi và tặng quà, để các thế hệ học sinh luôn ghi nhớ công lao to lớn của ông nói riêng và các thế hệ cha anh đã hy sinh vì nền hoà bình, độc lập của dân tộc nói chung./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn