Ông Vũ Ngọc Thành
Tôi tên là Vũ Ngọc Thành, sinh năm 1941. Tuổi thơ của tôi lớn lên giữa những cánh đồng lúa xanh và những con đường đất quanh co của làng quê. Gia đình tôi không khá giả, quanh năm chỉ trông vào vài sào ruộng, nhưng cha mẹ luôn dạy các con phải sống ngay thẳng, biết yêu quê hương và giúp đỡ mọi người.
Năm 1961, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày lên đường, cha đưa cho tôi chiếc đồng hồ cũ đã theo ông nhiều năm rồi bảo: "Con hãy giữ lấy, không phải để xem giờ mà để luôn nhớ thời gian quý giá đến nhường nào." Chiếc đồng hồ ấy sau này nhiều lần hỏng rồi lại sửa, nhưng tôi vẫn luôn mang theo bên mình như một kỷ vật.
Những tháng ngày trong quân ngũ đã giúp tôi trưởng thành rất nhiều. Tôi được học cách sống có kỷ luật, biết quan tâm đến đồng đội và đặt lợi ích tập thể lên trên bản thân. Có những ngày đơn vị phải hành quân liên tục qua rừng, ba lô nặng, đường dốc cao, nhiều anh em mệt đến mức vừa ngồi xuống là ngủ thiếp đi. Thế nhưng chỉ cần có lệnh, tất cả lại lập tức đứng dậy tiếp tục lên đường.
Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là lần đơn vị đóng quân gần một bản nhỏ. Thấy bà con thiếu nước sinh hoạt, anh em chúng tôi tranh thủ thời gian nghỉ đào lại một chiếc giếng cũ đã bị bồi lấp. Mất gần một tuần mới hoàn thành. Ngày dòng nước trong vắt chảy lên, bà con vui lắm, ai cũng mang ngô, sắn, mớ rau rừng đến biếu bộ đội. Chúng tôi không nhận nhiều, nhưng tình cảm ấy khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Ba năm quân ngũ trôi qua thật nhanh. Năm 1964, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Tôi tiếp tục lao động sản xuất, tham gia các công việc của địa phương và luôn giữ nếp sống của người lính. Mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến những năm tháng gian khổ trong quân đội để tự nhắc mình không được nản chí.
Giờ đây, mỗi chiều ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Điều hạnh phúc nhất với tôi không phải là những gì mình có được, mà là được nhìn thấy quê hương ngày một đổi thay, cuộc sống của người dân ngày càng đủ đầy.
Tôi mong các cháu hôm nay sẽ luôn biết quý trọng thời gian, yêu lao động và sống có trách nhiệm. Đó là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống của các thế hệ cha anh đã dày công gìn giữ.



