Cựu chiến binh

Ông Vũ Văn Nam

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Vũ Văn Nam, sinh năm 1946. Quê tôi nằm bên một con đê dài, nơi mùa hè rợp bóng tre xanh và mùa lúa chín vàng óng khắp cánh đồng. Tuổi thơ tôi gắn với những buổi chăn trâu, thả diều và theo mẹ ra chợ bán nông sản. Những ký ức ấy luôn theo tôi trong suốt những năm tháng xa quê.

Năm 1966, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Hành trang của tôi rất giản dị: vài bộ quần áo, chiếc bi đông nước, một cuốn sổ tay và tấm ảnh gia đình. Mỗi khi nhớ nhà, tôi lại mở cuốn sổ ghi vài dòng nhật ký để tự động viên mình cố gắng.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi thường xuyên thực hiện những chuyến hành quân dài. Có hôm đi từ sáng đến tối mới được nghỉ. Anh em thay nhau giúp người mệt mang ba lô, nhường nhau từng ngụm nước giữa những ngày nắng nóng. Tôi nhận ra rằng sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở ý chí mà còn ở sự đoàn kết và yêu thương nhau.

Điều khiến tôi xúc động nhất là những lần nhận thư của gia đình. Mẹ thường viết rất ngắn, chỉ hỏi tôi có khỏe không, dặn ăn uống đầy đủ và đừng quá lo cho gia đình. Mỗi lá thư đều được tôi cất cẩn thận trong túi áo. Những dòng chữ mộc mạc ấy giúp tôi có thêm nghị lực để hoàn thành mọi nhiệm vụ.

Năm 1969, tôi xuất ngũ trở về. Trở lại quê hương sau ba năm xa cách, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Quân đội đã dạy tôi biết sống kỷ luật, biết yêu thương đồng đội và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Giờ đây, mỗi khi kể lại những năm tháng tuổi trẻ cho con cháu nghe, tôi luôn nhắc rằng hòa bình là điều vô cùng quý giá. Tôi mong các cháu sẽ biết trân trọng cuộc sống hôm nay, không ngừng học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn