Bài viết

"Ông vua phóng sự" chết đói bên những trang viết đầy rẫy bạc tiền

Một thiên tài văn chương qua đời khi mới 27 tuổi vì bệnh lao và sự nghèo túng, người đã dùng ngòi bút "tả chân" để lột trần sự thối nát của xã hội thành thị những năm 1930.

13/08/2026Xã Trường Sinh (Đoàn xã Trường Sinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vũ Trọng Phụng là người viết về những thói hư tật xấu, về những kẻ giàu xông xênh, những "Số đỏ", những "Kỹ nghệ lấy Tây" với một giọng văn sắc lẹm, trào phúng. Thế nhưng, trớ trêu thay, cuộc đời thực của ông lại là một bản nhạc buồn thảm của sự nghèo đói. Ông sống trong một căn nhà nhỏ ẩm thấp ở Hà Nội, gồng gánh trên vai cả mẹ già và vợ con bằng đồng nhuận bút rẻ mạt của nghề báo.
Khoảnh khắc xúc động nhất là những ngày cuối đời của ông. Bị bệnh lao phổi hành hạ, không có tiền mua thuốc, không có tiền ăn bồi dưỡng, ông vẫn nằm trên giường bệnh, kê giấy lên đầu gối để viết cho kịp nộp báo. Ông viết về những bữa tiệc xa hoa, những âm mưu chiếm đoạt tài sản của giới thượng lưu trong khi bản thân mình đang thèm một bát cháo thịt.
Trước khi nhắm mắt, ông nói với một người bạn: "Nếu mỗi ngày tôi có được một đồng bạc để ăn cơm và mua thuốc, tôi đã không phải chết thế này". Vũ Trọng Phụng ra đi khi tài năng đang ở độ chín nhất, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy cho văn học Việt Nam. Ông là một chứng nhân đau đớn cho số phận của người nghệ sĩ trong một xã hội mà giá trị của con chữ đôi khi rẻ rúng hơn cả một cuộc vui chơi của đám nhà giàu hợm hĩnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn