Ox: Chiếc đèn pin quân dụng dưới hầm A1 Điện Biên Phủ
Cựu chiến binh Bùi Văn Thắng (nguyên chiến sĩ Trung đoàn 174, Sư đoàn 316) nhớ lại những đêm đào hầm ngầm luồn sâu vào lòng đồi A1 để đặt khối thuốc nổ 1.000kg. Trong không gian chật hẹp, thiếu không khí và tối đen như mực, từng mét đất đào được đều phải đổi bằng mồ hôi và cả máu.
Tiểu đội 5 người của ông Thắng chỉ có duy nhất một chiếc đèn pin quân dụng thu được của địch, pin đã rất yếu, ánh sáng chỉ lập lòe như đom đóm. Chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Tuyên (quê Phú Thọ) là người trực tiếp cầm xẻng đào ở mũi hầm — nơi nguy hiểm nhất vì nguy cơ sạt lở và đụng độ hỏa lực địch bất ngờ.
Tiểu đội trưởng Lê Văn Bổn cẩn thận soi đèn cho Tuyên đào. Nhưng Tuyên đẩy tay tiểu đội trưởng ra, thì thầm: "Anh Bổn ơi, anh giữ đèn mà quan sát vách hầm để cảnh báo sạt lở cho anh em phía sau. Em quen đào trong tối rồi, chỉ cần nghe tiếng xẻng là biết đất mềm hay cứng!".
Đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, bối cảnh đồi A1 rung chuyển bởi khối thuốc nổ bộc phá thành công. Trong trận đánh giáp lá kìm quyết định sau đó, tiểu đội trưởng Bổn bị thương nặng. Tuyên đã dùng chính chiếc đèn pin ấy soi đường, cõng tiểu đội trưởng vượt qua làn đạn pháo ra xe tuyến y tế an toàn.
Sau chiến thắng, chiếc đèn pin hoen gỉ được Tuyên trân trọng giữ gìn. Cựu chiến binh Tuyên chia sẻ: "Ánh sáng lập lòe của chiếc đèn pin năm ấy không chỉ soi đường dưới lòng đất A1, mà còn soi sáng cả tình đồng chí son sắt, sẵn sàng gánh vác nguy hiểm về mình của những người lính Điện Biên."



