Ox: Vợ đưa công văn mật, đau lòng đứng từ xa xem như người xa lạ
Quay ngược thời gian trở về đầu thập niên 1940, cậu học sinh Tư Cang lặn lội từ Bà Rịa - Vũng Tàu lên Sài Gòn dự thi vào trường cấp 3 Petrus Ký (nay là trường THPT chuyên Lê Hồng Phong), thuộc nhóm điểm cao nhất trường. Thế rồi, chiến tranh nổ ra, sự học của ông Tư Cang dở dang.
Năm 1945, ông về quê nhà ở Long Phước (Bà Rịa - Vũng Tàu), cầm cành tầm vông vát nhọn, tham gia phong trào Thanh niên tiền phong, đấu tranh giành chính quyền cách mạng. Năm 1946, ông cưới bà Ngọc Ảnh cùng quê, kém ông 1 tuổi. Chồng chưa đủ 18 tuổi, vợ chưa tròn 17, cả hai vợ chồng đều ở tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới".
Khi vợ mang bầu vài tháng, chàng thanh niên Tư Cang thoát ly theo Việt Minh làm cách mạng. Đêm chia tay trước ngày đi chiến đấu, hai vợ chồng dắt nhau bờ kênh tâm sự. Mái tóc óng mượt của bạn đời êm ả trong tay người chiến sĩ trẻ. Ông bùi ngùi dặn dò: "Anh đi, em về với ba má ở Phước Hải rồi tìm cách lên Sài Gòn, làm ăn, sinh nở, nuôi con đợi anh đánh giặc trở về"...
Khi đó, đôi vợ chồng trẻ đều không hề biết rằng, cuộc chiến kéo dài đằng đẵng 3 thập kỷ. Ngày trở về, là khoảng cách 28 năm.
Trò chuyện với phóng viên Dân trí, ông Tư Cang kể, những năm ở chiến khu miền Bắc, ông đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần bức thư vợ gửi, nhớ từng dấu chấm, dấu phẩy. Những kỷ vật như chiếc khăn vợ tặng, ảnh chụp con gái, ông gìn giữ như vật quý giá. Tiếc rằng, chiến tranh, bom đạn, mọi thứ sau này đều thất lạc.
"Chiến tranh mà, tôi mang thân mình chạy dưới địa đạo còn bom đạn tàn phá hết thư từ, kỷ vật của vợ con. Tôi thấy thương con Nhồng, lớn lên không có hơi ấm của cha, thấy có lỗi vì không mua được quà gì gửi về cho con", Đại tá Tư Cang nhớ lại quãng thời gian xa cách gia đình.
Chùm ảnh tư liệu

1 / 3



Ảnh tư liệu của bài viết.
"Kỷ luật hay là chết, đó là lý do ông nén nỗi nhớ thương vợ con để hoạt động tình báo bí mật?", người viết đặt câu hỏi.
Đại tá đáp: "Số phận đã chọn rồi. Nguyên tắc cao nhất của tình báo là ngăn cách, bí mật. Những năm ở nội đô Sài Gòn, tôi chỉ cách vài ki-lô-mét nơi vợ con sinh sống, nhớ thương lúc nào cũng thường trực, nhưng không một lần rẽ về nhà. Thậm chí, đồng đội của tôi không ai biết tôi đã lập gia đình, kể cả cô Tám Thảo (điệp viên cụm H.63 - PV)".
Nếu không chia cắt triệt để, vợ con ông Tư Cang khó có thể an toàn xuyên suốt chiến tranh. Bởi, người chiến sĩ quê Bà Rịa - Vũng Tàu vốn là "con cá bự" được địch ráo riết truy lùng danh tính, treo thưởng lớn cho ai cung cấp manh mối.
Suốt những năm ông Tư Cang làm Cụm trưởng Cụm tình báo chiến lược H.63, bà Ngọc Ảnh như cái bóng, âm thầm hỗ trợ chồng hoàn thành nhiệm vụ dù chưa một được gọi tên chồng một cách thân thương. Tưởng gần nhau, nhưng lại xa cách nghìn trùng.
Vị Đại tá kể, thi thoảng ông vào nội đô Sài Gòn hoạt động, sống dưới vỏ bọc gia sư ngoại ngữ, trú ẩn tại nhà điệp viên Tám Thảo. Thi thoảng, có công văn đột xuất cần giao cho Tư Cang, người giao thông viên sẽ đến đưa cho bà Ảnh, rồi bà Ảnh lại chạy đến nhà bà Tám Thảo.
Điệp viên Tám Thảo không biết đó là vợ Tư Cang, nói rằng: "Anh Tư, có bà "tóc búi" đến tìm anh". Ngồi phía trong phòng khách nhìn ra cổng nơi vợ đang đứng, ông nén tình thương vợ, nói tỉnh bơ như nhắc về người xa lạ: "Ừ, em ra lấy thư vào cho anh", sau đó lại nhìn bạn đời lủi thủi quay lưng đi về.
Lần khác, Tư Cang và Tám Thảo vào vai đôi tình nhân đi xem phim. Từ xa, bà Ngọc Ảnh đang đi cùng nhóm bạn, cặp mắt buồn bã dõi theo bóng hình chồng bên mỹ nhân khác. "Mãi đến sau này, vợ mới kể cho tôi lần đó. Thấy tôi đi với Tám Thảo, vợ liền nói với bạn rằng bà đau đầu, không muốn xem phim nữa. Phải thương tôi lắm, bà ấy mới chấp nhận cuộc sống gần trong gang tấc mà vẫn xa cách như vậy", Đại tá nhìn xa xăm, kể lại.
Nguồn: Bích Phương, Báo Dân Trí.



