PÁC BÓ – NƠI NGƯỜI TRỞ VỀ VÀ BẮT ĐẦU MỘT CHẶNG ĐƯỜNG LỚN
Pác Bó là căn cứ cách mạng ở Cao Bằng, nơi Hồ Chí Minh trở về năm 1941 và trực tiếp lãnh đạo cách mạng, đồng thời diễn ra Hội nghị Trung ương lần thứ tám với nhiều quyết định quan trọng.
Một vùng núi nhỏ ở Cao Bằng
Giữa núi rừng Cao Bằng có một địa danh đã trở thành một phần rất đặc biệt của lịch sử Việt Nam: Pác Bó.
Ngày nay, Pác Bó là một vùng quê yên bình. Núi đá, dòng suối trong và những bản làng nằm giữa màu xanh của rừng. Nhưng hơn 80 năm trước, nơi đây từng là một căn cứ cách mạng quan trọng, gắn với những ngày đầu Chủ tịch Hồ Chí Minh trở về trực tiếp lãnh đạo cách mạng trong nước.
Ngày trở về
Sau nhiều năm hoạt động cách mạng ở nước ngoài, ngày 28 tháng 1 năm 1941, Nguyễn Ái Quốc trở về Việt Nam qua cột mốc biên giới thuộc Cao Bằng.
Khi ấy, đất nước đang ở trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Chính quyền thực dân tăng cường đàn áp, phong trào cách mạng gặp nhiều trở ngại.
Nguyễn Ái Quốc chọn Pác Bó làm nơi hoạt động.
Một trong những nơi Người ở và làm việc là hang Cốc Bó, một hang đá nằm giữa núi rừng.
Không có điều kiện sinh hoạt đầy đủ, Người sống rất giản dị. Những ngày ở Pác Bó gắn với những bữa cơm đạm bạc, những đêm làm việc bên ánh lửa và những cuộc gặp gỡ với cán bộ cách mạng.
“Bàn đá chông chênh”
Dưới chân núi có một dòng suối nhỏ mà sau này được gọi là suối Lê-nin.
Bên dòng suối ấy có một phiến đá được nhắc đến qua những câu thơ rất quen thuộc:
“Sáng ra bờ suối, tối vào hang...”
Những câu thơ ấy gợi lại cuộc sống giản dị của Hồ Chí Minh trong những ngày ở Pác Bó.
Một người lãnh đạo cách mạng sống giữa núi rừng, ăn những bữa cơm đơn sơ và làm việc bên một chiếc bàn đá tự nhiên.
Nhưng đằng sau cuộc sống giản dị ấy là những công việc có ý nghĩa rất lớn đối với tương lai của đất nước.
Căn cứ cách mạng giữa núi rừng
Từ Pác Bó, Nguyễn Ái Quốc trực tiếp chỉ đạo việc xây dựng và phát triển phong trào cách mạng.
Người gặp gỡ cán bộ, tổ chức các lớp huấn luyện, nghiên cứu tình hình trong nước và chuẩn bị lực lượng cho một giai đoạn mới.
Người dân địa phương cũng đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ căn cứ. Họ giúp cán bộ tìm nơi trú ẩn, cung cấp lương thực và giữ bí mật về hoạt động cách mạng.
Giữa núi rừng hiểm trở, sự tin tưởng giữa cán bộ và nhân dân trở thành một trong những yếu tố giúp căn cứ tồn tại.
Hội nghị giữa rừng
Tháng 5 năm 1941, Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ tám được tổ chức tại Pác Bó.
Đây là một hội nghị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Hội nghị xác định nhiệm vụ giải phóng dân tộc là nhiệm vụ hàng đầu và quyết định thành lập Mặt trận Việt Nam Độc lập Đồng minh, gọi tắt là Việt Minh.
Từ những quyết định được đưa ra tại Pác Bó, phong trào cách mạng tiếp tục được xây dựng và mở rộng.
Một vùng núi nhỏ bé vì thế trở thành nơi đặt nền móng cho nhiều bước phát triển quan trọng của cách mạng Việt Nam.
Những người dân giữ bí mật
Câu chuyện về Pác Bó không chỉ có Hồ Chí Minh và những cán bộ cách mạng.
Phía sau căn cứ còn có rất nhiều người dân địa phương.
Họ là những người dẫn đường, những người đưa tin, những gia đình sẵn sàng chia sẻ lương thực và những người âm thầm bảo vệ cán bộ trước sự truy lùng của đối phương.
Trong chiến tranh, giữ bí mật đôi khi quan trọng không kém cầm súng.
Chỉ một lời nói sai, một dấu vết bất thường hay một người lạ xuất hiện cũng có thể khiến cả cơ sở gặp nguy hiểm.
Nhưng nhiều người dân Pác Bó vẫn giữ được sự trung thành và lòng tin với cách mạng.
Từ Pác Bó nhìn ra cả đất nước
Những ngày ở Pác Bó không kéo dài mãi.
Sau đó, phong trào cách mạng tiếp tục phát triển. Các căn cứ được mở rộng, lực lượng được xây dựng và cuộc đấu tranh tiến đến những bước ngoặt lớn.
Nhưng Pác Bó vẫn giữ một vị trí đặc biệt.
Bởi đây là nơi đánh dấu một thời điểm quan trọng: Nguyễn Ái Quốc trở về trực tiếp lãnh đạo cách mạng trong nước và cùng các đồng chí chuẩn bị những điều kiện cho cuộc đấu tranh giành độc lập.
Pác Bó hôm nay
Ngày nay, Pác Bó đã trở thành một khu di tích lịch sử nổi tiếng của Cao Bằng.
Du khách có thể đi qua những con đường giữa núi đá, đến hang Cốc Bó, nhìn dòng suối Lê-nin xanh trong và đứng bên chiếc bàn đá năm xưa.
Khung cảnh nơi đây rất yên bình.
Nhưng nếu biết câu chuyện phía sau, người ta sẽ nhận ra rằng từng tảng đá, dòng suối và con đường nhỏ đều gắn với một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc.
Một nơi rất nhỏ, một câu chuyện rất lớn
Pác Bó không phải một thành phố.
Không có những tòa nhà lớn.
Chỉ có núi rừng, hang đá và dòng suối.
Nhưng chính tại nơi ấy, những quyết định quan trọng đã được đưa ra, những cơ sở cách mạng được xây dựng và một chặng đường mới của cuộc đấu tranh giành độc lập được mở ra.
Có lẽ vì vậy, khi nhắc đến Pác Bó, người ta không chỉ nhớ đến một địa danh.
Người ta nhớ đến một thời điểm mà lịch sử Việt Nam bắt đầu chuyển mình mạnh mẽ.



