Phà Cao Lãnh
Cg. Bến bắc hoặc Cầu bắc Cao Lãnh, qua sông Tiền, bờ bắc ở p.6, Tp.CL và bờ nam ở ấp Tân Thuận B, x.Tân Mỹ, H.Lấp Vò. Ngày xưa, việc qua lại hai bờ sông Tiền bằng ghe chèo hoặc bơi xuồng. Sau khi chiếm Sa Đéc và Cao Lãnh, Pháp mở con đường từ Sa Đéc tới Mỹ Luông, Chợ Mới,... Để qua Cao Lãnh, Pháp cho lập bến bắc. Thời đó, chỉ có hai chiếc bắc nhỏ, lâu lâu mới đưa một chuyến. Pông-tông nhỏ, xe không tự quay đầu được nên trên đó thiết trí một bàn xoay, khi xe xuống bắc hoặc từ bắc lên bờ phải chạy lên bàn xoay, công nhân dùng sức đẩy bàn xoay cho đầu xe hướng xuống bắc hoặc hướng về cầu phao lên bờ.
Tại bến bắc Cao Lãnh, năm 1930, một lá cờ Đảng được cơ sở cách mạng căng ngang sông Tiền. Trong cuộc biểu tình ngày 03/05/1930, cả hai chiếc bắc đều bị công nhân phá hư, ngăn viện binh Pháp từ Sa Đéc lên Cao Lãnh. Bến bắc Cao Lãnh còn là nơi quân Pháp, Mỹ và tay sai thủ tiêu nhiều chiến sĩ Cách mạng và người dân yêu nước.
Cuộc nổi dậy đầu năm 1960, sau khi đánh sập Tháp mười tầng ở Gò Tháp, đặc công ta đã đánh chìm pông-tông bắc Cao Lãnh.
Thi hành hiệp định Giơ-ne-vơ, tháng 10/1954, tại bến bắc Cao Lãnh, 13.508 bộ đội, thương bệnh binh, học sinh và thân nhân từ T.Long Châu Sa, Gia-Định-Ninh, Mỹ-Tân-Gò và một số tỉnh miền Đông Nam bộ xuống tàu tập kết ra Bắc. Sau năm 1975, bến bắc (sau gọi là bến phà) Cao Lãnh, dù chỉ có 2 phà 60 tấn và 1 phà 25 tấn cũ kỹ, trang thiết bị rất lạc hậu vẫn duy trì hoạt động, lại thường xuyên nhận nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, trang thiết bị phục vụ chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm Nghĩa vụ quốc tế.
Từ năm 1992, tăng thêm 03 chiếc phà 100 tấn, 01 phà 60 tấn, sau thêm phà 200 tấn, có 3 pông-tông với 5 bến ghé mỗi pông-tông và được trang bị hiện đại hơn, lưu lượng người và xe qua lại ngày càng tăng.



