Phá cầu Phiêng Đanh chặn đường tiến công của địch
Trong một buổi chiều xuân ấm áp, tôi cùng thầy giáo chủ nhiệm Nguyễn Đức Tuyên đã có dịp được gặp ông Bùi Minh Huệ. Dù đã được hẹn trước nhưng thầy trò chúng tôi không dấu nổi sự háo hức mong chờ được gặp ông, muốn được nghe những câu chuyện của ông…Khi xe đến cổng nhà ông, thầy trò chúng tôi được chào đón rất thân mật, ông ra cổng mời thầy trò chúng tôi vào, với ấm trà nóng đã pha sẵn. Dù lần đầu gặp ông nhưng tôi đã thấy trong người ông toát lên khí chất của người bộ đội cụ hồ, ông tuy đã hơn
Phá cầu Phiêng Đanh chặn đường tiến công của địch
Tháng 2 năm 1979 Trung Quốc cho quân bộ binh tràn sang biên giới nước ta, Trung đội của ông có nhiệm vụ ngăn chặn đối phương di chuyển vào sâu đất liền nước ta. Ông cùng đồng đội vừa rút quân từ Sì Lở Lầu về Dào San sau đó về Pa Tần. Trên đường rút quân tiểu đội ông được nhận nhiệm vụ đặt mìn phá hủy cầu Phiêng Đanh (Mường So). Sau đó đã ngăn chặn được đường tiến công của địch.
Sau đó chúng em còn được nghe rất nhiều câu chuyện ngắn về những lần di chuyển khó khăn của ông trên đường từ Mường Lay về Hà Nội, những lần đưa bưu phẩm trên chuyến xe cả tuần chưa đến nơi, và những khó khăn về cuộc sống lúc đó của ông.
* Bình yên hôm nay và ngọn lửa còn mãi
Năm 2004, ông nghỉ hưu theo chế độ, trở về TDP Hữu Nghị sống cùng gia đình. Ông có 3 người con đều đã thành đạt. Cuộc sống giản dị xum vầy bên con cháu ấy là phần thưởng cho một tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.
Khi lắng nghe câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những con số trong sách sử. Chiến tranh là máu, là nước mắt, là tuổi xuân gửi lại nơi rừng sâu đất bạn.

( Hình ảnh thầy Nguyễn Đức Tuyên trò chuyện cùng ông Bùi Minh Huệ )
Chúng tôi – những người được sống trong hòa bình – xin cúi đầu biết ơn. Và xin hứa sẽ sống xứng đáng với những hi sinh thầm lặng ấy.
Cựu chiến binh Bùi Minh Huệ – người lính của đại ngàn – sẽ mãi là niềm tự hào của vùng đất Phong Thổ, Lai Châu và của Tổ quốc Việt Nam.



