Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phá hàng rào thứ hai

Đêm cuối tháng Chạp, gió từ sườn núi thổi qua làm không khí càng thêm lạnh. Sau khi vượt qua trở ngại đầu tiên, tiểu đội của Cù Chính Lan tiếp tục tiến về phía trước. Phía trước vẫn còn những thử thách khác đang chờ đợi, nhưng không ai dừng bước.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phá hàng rào thứ hai

Đêm cuối tháng Chạp, gió từ sườn núi thổi qua làm không khí càng thêm lạnh.

Sau khi vượt qua trở ngại đầu tiên, tiểu đội của Cù Chính Lan tiếp tục tiến về phía trước. Phía trước vẫn còn những thử thách khác đang chờ đợi, nhưng không ai dừng bước.

Tiểu đội trưởng Hòa nhìn từng người rồi khẽ nói:

— Giữ đội hình. Bình tĩnh.

Những người lính gật đầu.

Không ai nói lớn.

Giữa màn đêm, điều họ tin nhất là tiếng nhắc nhở của người bên cạnh và sự phối hợp của cả tiểu đội.

Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi Cù Chính Lan:

— Anh Lan, còn xa không?

Lan nhìn về phía trước rồi đáp:

— Cứ từng bước một. Anh em mình đi cùng nhau.

Câu nói ấy làm người bạn bớt căng thẳng.

Khi đến gần trở ngại tiếp theo, mọi người dừng lại theo hiệu lệnh của cán bộ. Ai cũng tập trung vào phần việc được giao, chờ chỉ thị thống nhất của người chỉ huy.

Thời gian trôi chậm.

Trong khoảnh khắc ấy, Cù Chính Lan chợt nhớ đến Quỳnh Đôi.

Anh nhớ con đường đất dẫn về ngôi nhà nhỏ, nhớ tiếng cha gọi ngoài sân và nhớ những ngày lao động trên đồng ruộng.

Chính những ký ức bình dị ấy khiến anh càng thêm vững lòng.

Một lúc sau, hiệu lệnh tiếp tục được truyền xuống.

Tiểu đội phối hợp nhịp nhàng, giữ trật tự và cùng nhau vượt qua thử thách trước mắt.

Người chiến sĩ trẻ lúc nãy mỉm cười:

— Qua rồi, anh Lan.

Lan khẽ gật đầu:

— Còn đồng đội là còn yên tâm.

Không có tiếng reo lớn.

Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau, hiểu rằng họ vừa cùng nhau đi qua thêm một chặng đường khó khăn.

Theo các tư liệu lịch sử, trong trận đồn Cô Tô ngày 29 tháng 12 năm 1951, Cù Chính Lan bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục ở lại cùng đơn vị, động viên đồng đội cho đến khi trận đánh kết thúc. Sau trận đánh, ông đã anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi. <Cite refs={["turn1search18","turn1search24"]}/>

Nhìn lại câu chuyện ấy, “phá hàng rào thứ hai” không chỉ là hình ảnh của một trở ngại trên chiến trường.

Đó còn là biểu tượng cho những thử thách nối tiếp mà người lính phải đối mặt trong cuộc đời.

Và Cù Chính Lan đã để lại một bài học giản dị:

Khó khăn này qua đi, sẽ còn khó khăn khác. Điều giúp con người bước tiếp không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự bình tĩnh, kỷ luật và niềm tin vào những người cùng đồng hành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn