PHÁ HỦY SÂN VAY POCHENTONG
Ở tuổi 80, Đại tá Lường Văn Khoa, nguyên Phó hiệu trưởng Trường Quân sự Quân khu 7 vẫn nhớ như in những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, nhất là ký ức về trận đánh ác liệt vào sân bay Pochentong (Campuchia) đầu năm 1971. Khi đó, ông là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 7 Đặc công thuộc Bộ chỉ huy Miền.
Theo lời kể của Đại tá Lường Văn Khoa, tháng 3-1970, đế quốc Mỹ chủ mưu tiến hành cuộc đảo chính ở Campuchia lật đổ Chính phủ của Hoàng thân Sihanouk, thành lập chính quyền tay sai Lon Nol. Mỹ đưa hàng vạn quân và ngụy quân phối hợp với ngụy quân Lon Nol mở các cuộc hành binh lớn nhằm tiêu diệt quân ta cũng như các cơ quan đầu não cách mạng miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ ở chiến trường Đông Nam Bộ. Cũng chính từ lúc này, cách mạng 3 nước Đông Dương có chung kẻ thù là đế quốc Mỹ xâm lược và ngụy quân, ngụy quyền. Cuối tháng 12-1970, Bộ chỉ huy Miền cử Tiểu đoàn 7 Đặc công phối thuộc Sư đoàn 1 (Đoàn Phước Long) phối hợp với đơn vị Z25 của Đoàn 367 Đặc công biệt động thuộc Bộ chỉ huy Miền đánh vào sân bay Pochentong (Campuchia). Đây là sân bay được xây dựng vững chắc. Địch bố trí hỏa lực mạnh ở các vị trí trọng yếu. Tại sân bay lúc đó chứa hơn 100 máy bay chiến đấu và vận tải của ngụy quân Lon Nol. Ngoài ra, vào ngày 18-1-1971, sân bay Pochentong tiếp nhận thêm 30 máy bay quân sự của ngụy quân Sài Gòn, nhằm chuẩn bị mở cuộc tấn công lực lượng cách mạng của ta ở các tỉnh Tây Ninh, Bình Long (nay là địa bàn tỉnh Bình Phước và Bình Dương) và hai tỉnh Kampong Cham, Kratie của nước bạn Campuchia.Đại tá Lường Văn Khoa nhớ lại: “Sau khi các đơn vị hành quân đến vị trí tập kết, được sự hỗ trợ thông tin của lực lượng tình báo, Tiểu đoàn 7 Đặc công và đơn vị Z25 bắt đầu tổ chức trinh sát nắm địch ở khu vực sân bay Pochentong. Hai đơn vị thống nhất chia sân bay thành 3 khu: Khu A quân sự, khu B dân sự (hỗn hợp) và khu C hệ thống kho. Khu A do đơn vị Z25 đảm nhận, Khu B và khu C do Tiểu đoàn 7 Đặc công chịu trách nhiệm. Sau hai đêm trinh sát nắm địch, xác định cơ bản các mục tiêu, Tiểu đoàn 7 Đặc công hạ quyết tâm chiến đấu. Tiểu đoàn chia thành 4 mũi, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng cán bộ chỉ huy các mũi tiến công. Trước khi bước vào chiến đấu, Tiểu đoàn 7 Đặc công tổ chức hiệp đồng trên sơ đồ, luyện tập cách đánh từ 2 đến 4 giờ trong suốt hai tuần.Chiều 21-1-1971, được lệnh của cấp trên, Tiểu đoàn 7 Đặc công xuất phát. Sau thời gian hành quân bí mật, đến 19 giờ cùng ngày, Tiểu đoàn tiếp cận mục tiêu và đến 23 giờ, đơn vị đã vượt rào đột nhập sân bay, ém sẵn lực lượng chờ lệnh tiến công. Đúng 23 giờ 30 phút, sở chỉ huy Tiểu đoàn di chuyển tiếp cận cổng chính sân bay. Tại đây, tôi và đồng chí Chính trị viên Tiểu đoàn quan sát, chỉ huy các mũi, xử lý những tình huống phát sinh.Đúng 0 giờ ngày 22-1-1971, đơn vị Z25 đánh bộc phá vào khu A. Sau đó, nhiều tiếng nổ liên tiếp vang lên từ bãi đỗ máy bay quân sự, kho đạn, xăng dầu... tạo thành những khối cầu lửa sáng rực một góc sân bay. Theo đúng hiệp đồng, các mũi của Tiểu đoàn 7 Đặc công đồng loạt nổ súng ở khu B và khu C của sân bay. Khi đó, tôi ở vị trí chỉ huy gần khu B, bị một mảnh đạn găm vào đầu gối trái. Đang băng bó vết thương thì có những tiếng nổ rất lớn khiến nhiều dãy tường đổ sập. Đơn vị tôi xác định là đã đánh trúng kho bom, các kho khác của địch cũng bị quân ta đánh trúng theo hiệp đồng”.4 giờ ngày 22-1-1971, các đơn vị tham gia đánh sân bay Pochentong được lệnh rút khỏi trận địa. Tuy nhiên, sau khi rút ra ngoài, Tiểu đoàn trưởng Lường Văn Khoa đi kiểm tra thì phát hiện còn thiếu mũi do đồng chí Nguyễn Xuân Tạ, Phó tiểu đoàn trưởng chỉ huy đánh vào khu kho bom. Ông giao cho đồng chí Chính trị viên Tiểu đoàn chỉ huy các mũi rút quân theo kế hoạch, còn mình cùng 2 đồng chí trinh sát và 1 y tá đi dọc hàng rào sân bay quay trở lại tìm kiếm đồng đội.Khi đến cửa mở khu kho bom, ông thấy đồng chí Tạ đang bò ra ngoài. Ông rất đau lòng khi nghe đồng chí Tạ báo cáo đồng chí Nguyễn Văn Chữ, quê ở Hà Tây (nay là Hà Nội), Chính trị viên phó Đại đội 49 đã hy sinh khi kho bom của địch nổ. Trên hướng mũi này còn 3 đồng chí khác bị thương nặng nên quá trình rời trận địa chậm hơn.
Đại tá Lường Văn Khoa nói chuyện truyền thống với học sinh trên địa bàn quận Tân Phú, TP Hồ Chí Minh. Ảnh: VĨNH GIANG “Trong các đồng chí bị thương, tôi chỉ kịp nhìn thấy đồng chí Nguyễn Văn Việt (quê ở Hải Phòng) lần cuối rồi anh ấy mãi mãi ra đi. Anh Việt bị tường sập đè lên người nên chấn thương nặng. Anh Việt và anh Chữ là những đồng đội gắn bó trong chiến đấu với tôi nhiều năm liền. Nhìn đồng đội hy sinh, bị thương ngay trước mặt, nước mắt tôi cứ trào ra, nhưng phải nén đau thương, cùng mọi người băng bó thương binh, làm công tác tử sĩ, đưa nhanh lực lượng rời khỏi trận địa. Trên đường về căn cứ, đơn vị mất thêm đồng chí Nguyễn Văn Tuyên, hy sinh do vết thương quá nặng”, ông Khoa xúc động kể lại.Kết quả trận đánh sân bay Pochentong, lực lượng của ta đã phá hủy 104 máy bay, đốt cháy số lượng lớn xăng dầu, phá hủy, làm hỏng nhiều thiết bị hàng không, xe quân sự, tiêu diệt nhiều sinh lực địch. Với chiến công lớn này, tháng 3-1971, Tiểu đoàn 7 Đặc công được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba.
Đại tá Lường Văn Khoa nói chuyện truyền thống với học sinh trên địa bàn quận Tân Phú, TP Hồ Chí Minh. Ảnh: VĨNH GIANG “Trong các đồng chí bị thương, tôi chỉ kịp nhìn thấy đồng chí Nguyễn Văn Việt (quê ở Hải Phòng) lần cuối rồi anh ấy mãi mãi ra đi. Anh Việt bị tường sập đè lên người nên chấn thương nặng. Anh Việt và anh Chữ là những đồng đội gắn bó trong chiến đấu với tôi nhiều năm liền. Nhìn đồng đội hy sinh, bị thương ngay trước mặt, nước mắt tôi cứ trào ra, nhưng phải nén đau thương, cùng mọi người băng bó thương binh, làm công tác tử sĩ, đưa nhanh lực lượng rời khỏi trận địa. Trên đường về căn cứ, đơn vị mất thêm đồng chí Nguyễn Văn Tuyên, hy sinh do vết thương quá nặng”, ông Khoa xúc động kể lại.Kết quả trận đánh sân bay Pochentong, lực lượng của ta đã phá hủy 104 máy bay, đốt cháy số lượng lớn xăng dầu, phá hủy, làm hỏng nhiều thiết bị hàng không, xe quân sự, tiêu diệt nhiều sinh lực địch. Với chiến công lớn này, tháng 3-1971, Tiểu đoàn 7 Đặc công được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba.


