Bài viết

phà mỹ thuận cổ máy thời gian

Đồng Tháp13/05/2026đoàn (an hữu)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Nhịp sống bị "đứng hình" trước bến phà

Trong khi thế giới bên ngoài bắt đầu chạy đua với tốc độ, thì tại Mỹ Thuận, thời gian được tính bằng... số chuyến phà.

  • Nỗi ám ảnh đợi chờ: Vào những năm 80 - 90, việc kẹt phà 4-5 tiếng đồng hồ là chuyện "thường ngày ở huyện". Xe đò, xe tải xếp hàng dài hàng cây số từ ngã ba An Hữu kéo tận xuống bến.

  • Cảm giác ngưng trệ: Khi xe đã lăn bánh xuống phà, động cơ xe tắt máy, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng động cơ phà nổ chậm chạp. Hành khách bước xuống xe, tựa ban công phà nhìn dòng nước xoáy, cảm giác như thế giới ngoài kia đang trôi đi, còn mình thì đứng yên giữa dòng.

  • 2. "Thế giới di động" trên mặt nước

    Chính sự chậm chạp của phà đã tạo ra một không gian văn hóa - kinh tế độc nhất vô nhị mà sau này khi có cầu, nó hoàn toàn biến mất:

    • Chợ nổi trên cạn và dưới nước: Phà vừa rời bến là "đội quân" bán hàng rong bắt đầu đổ bộ. Tiếng rao lảnh lót: "Bánh phồng đây!", "Nem Lai Vung đây!", "Ai xoài cát Hòa Lộc không?".

  • Sự giao thoa ngắn ngủi: Những người xa lạ từ khắp các tỉnh miền Tây ngồi lại với nhau trên băng ghế gỗ của phà, chia nhau miếng bánh, hớp nước sâm, hỏi thăm quê quán... rồi khi phà cập bến, họ lại tản ra, tiếp tục hành trình riêng của mình. Sự chậm chạp đã vô tình tạo ra những quãng nghỉ nhân văn.

  • 3. Sự tương phản của công nghệ

    • Vào cuối thế kỷ XX, khi những chiếc xe hơi đời mới bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trên Quốc lộ 1, chúng vẫn phải "chịu khuất phục" trước những chiếc phà cũ kỹ, chậm chạp.

  • Cái cảm giác ngồi trong một chiếc xe hiện đại nhưng phải phó mặc thời gian cho một con phà sắt nặng nề, di chuyển lừ đừ giữa dòng nước ngược dòng là một trải nghiệm đầy tính chiêm nghiệm về sự phát triển hạ tầng thời bấy giờ.

  • 4. Giá trị của sự chậm chạp trong ký ức

    Ngày nay, chúng ta đi qua cầu Mỹ Thuận chỉ mất chưa đầy 3 phút. Sự chậm chạp của "cỗ máy thời gian" thế kỷ trước nay đã trở thành:

    • Ký ức vị giác: Vị ngọt của trái cây, vị mặn của mồ hôi người bán hàng rong.

  • Ký ức thị giác: Ánh đèn vàng vọt của bến phà đêm, bóng dáng những xã An Hữu, Hòa Hưng mờ ảo phía xa.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn