“PHẢI ĐỂ TÔI THẤY ĐỒNG BÀO TÔI!” - TIẾNG HÔ ĐĨNH ĐẠC VÀ KHÍ TIẾT BẤT KHUẤT CỦA CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN - TRẦN VĂN ĐANG
“PHẢI ĐỂ TÔI THẤY ĐỒNG BÀO TÔI!” - TIẾNG HÔ ĐĨNH ĐẠC VÀ KHÍ TIẾT BẤT KHUẤT CỦA CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN - TRẦN VĂN ĐANG
rạng sáng 22/6/1965, trước giờ bị xử bắn, người chiến sĩ biệt động Trần Văn Đang vẫn giữ vẻ bình thản. Ông chải lại mái tóc, uống trà, hút thuốc và kiên quyết không để đối phương bịt mắt.
“Phải để tôi thấy đồng bào tôi!”
Trước đó, người chiến sĩ Trần Văn Đang, bí danh Sang, đã tham gia Đội Biệt động Sài Gòn. Tháng 3/1965, trong khi thực hiện nhiệm vụ tại Sài Gòn, ông bị bắt do có kẻ phản bội.
Tại Khám Chí Hòa, dù bị tra khảo và dụ dỗ, người chiến sĩ biệt động Trần Văn Đang vẫn không khai báo, quyết giữ bí mật của tổ chức.
Đến phút cuối, ông tiếp tục từ chối bịt mắt. Trước họng súng, người chiến sĩ Trần Văn Đang cất cao tiếng hô: “Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chủ tịch muôn năm!”
Không còn một trận đánh để tiếp tục, cũng không còn đồng đội bên cạnh, nhưng ông vẫn lựa chọn đối diện với phút cuối bằng chính khí tiết đã giữ suốt những ngày bị giam cầm.
Năm 1978, liệt sĩ Trần Văn Đang được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều còn lại trong câu chuyện ấy không chỉ là sự hy sinh, mà là hình ảnh một người chiến sĩ đến phút cuối vẫn không cúi đầu, vẫn muốn mở mắt nhìn về phía đồng bào mình.



