PHẢI QUAN TÂM CHĂM SÓC THANH NIÊN VÌ THANH NIÊN LÀ TƯƠNG LAI CỦA ĐẤT NƯỚC
PHẢI QUAN TÂM CHĂM SÓC THANH NIÊN VÌ THANH NIÊN LÀ TƯƠNG LAI CỦA ĐẤT NƯỚC
Chuyện vào cuối năm 1965, lúc đó máy bay Mỹ đánh phá ác liệt khu IV cũ nhằm ngăn chặn miền Bắc chi viện cho cuộc kháng chiến chống Mỹ ở miền Nam. Quân ủy Trung ương họp nhận định: “Không thể chi viện cho chiến trường miền Nam chỉ bằng gùi thồ, mà phải nhanh chóng triển khai một hệ thống đường để chi viện bằng cơ giới”. Lúc này tôi là Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, được Bộ giao phụ trách giao thông vận tải các tỉnh thuộc khu IV cũ và phối hợp với quân khu IV để bảo đảm giao thông vận tải chi viện chi tiền tuyến. Bộ Quốc phòng và Bộ Giao thông vận tải thống nhất điều động tôi vào làm Phó Tư lệnh đoàn 559 (tức là Bộ đội Trường Sơn) đặc trách việc mở thêm đường mới vượt Trường Sơn vào thẳng Nam Bộ. Trước khi lên đường nhận nhiệm vụ hai ngày, tôi được các đồng chí lãnh đạo báo lên gặp Bác Hồ. Tôi rất hồi hộp cùng các đồng chí lãnh đạo chuẩn bị tài liệu, kế hoạch, quyết tâm để lên báo cáo với Bác. Đúng giờ hẹn tôi tới cổng Chủ tịch phủ, một đồng chí bảo vệ chờ sẵn dân tôi vào gặp Bác. Bác đã chờ tôi trên ghế bê tông dưới hàng cây bên đường vào nhà Bác. Thấy chúng tôi, Bác vẫy lại phía Bác. Bác đứng dậy bắt tay rồi bảo tôi ngồi xuống cạnh Bác, đồng chí bảo vệ đi về phía nhà Bác. Bác vỗ vai tôi bảo: “Hai Bác cháu ta ngồi đây trò chuyện cho thoải mái”. Ngưng một lát Bác nói” “Bác biết chú sắp lên Trường Sơn làm Phó Tư lệnh đoàn 559. Mọi điều cần làm Bác đã nói với đồng chí Tuệ (tức Bộ trưởng Giao thông Vận tải Phan Trọng Tuệ) và đồng chí Thiện (tức đồng chí Đinh Đức Thiện) đều là Quân ủy Trung ương cả, các đồng chí ấy chắc đã nói kỹ với chú rồi. Gặp chú Bác chỉ dặn điều này: “Thanh niên là người chủ tương lai của đất nước. Hiện nay trên Trường Sơn có nhiều thanh niên xung phong được điều lên cùng bộ đội và công nhân một số ngành chiến đấu mở đường và đảm bảo đường. Ở nhà các cháu có cha mẹ, anh chị chăm sóc. Trên Trường Sơn các đồng chí lãnh đạo Đoàn phải thay cha mẹ, anh chị chăm sóc các cháu”. Ngưng một lát Bác nhấn mạnh: “Phải chăm sóc các cháu tỷ mỉ cơ. Các cháu nữ phải có quả bồ kết gội đầu, có lược bí để chải tóc. Đối với các cháu nam phải có cây đàn, quả bóng cho các cháu vui chơi khi rảnh rỗi. Các đồng chí lãnh đạo phải quan tâm tạo điều kiện cho các cháu rèn luyện, biết khắc phục khó khăn, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Không những thế, các đồng chí lãnh đạo phải nhớ tổ chức tốt việc học văn hóa để các cháu mặc dù phải chiến đấu ở Trường Sơn vẫn có thể mỗi năm lên được một lớp”. Bác ngưng một lúc nhìn tôi trìu mến hỏi: “Bác nói như vừa rồi, chú có đồng ý không?” Tôi vội vàng trả lời: “Thư Bác cháu rất đồng ý ạ”. Bác cười tươi bảo: “Vậy, lên Trường Sơn, chú nói lại ý kiến Bác với các đồng chí lãnh đạo nhé”. Tôi đứng nghiêm: “Thưa Bác cháu xin vâng”. Bác vui vẻ bắt tay tôi: “Chúc chú lên Trường Sơn hoàn thành nhiệm vụ”. Nói rồi Bá rảo bước về nhà.
Một lần nữa tôi đứng sững nhìn theo bước chân Bác đi. Bác bận trăm công nghìn việc mà vẫn nhắc nhở dặn chúng tôi những người được Đảng giao cho chỉ đạo hàng vạn thanh niên xung phong, phải biết chăm sóc cụ thể cho thanh niên thay cho cha mẹ, anh chị các cháu, phải lo từng quả bồ kết, cái lược chải đầu đến việc học văn hóa cho các cháu thanh niên ngay ở Trường Sơn. Gặp Bác rồi, tôi báo cáo với các đông chí lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải ý kiến của Bác. Ngay sau đó, đồng chí Điệt, Bí thư Đảng ủy Bộ Giao thông Vận tải đã cho người lên chợ Đồng Xuân mua hết bồ kết, lược bí, bóng, đàn, các dụng cụ sinh hoạt văn hóa đóng hòm chất đầy hai ô tô chở lên Trường Sơn cùng tôi. Các đồng chí còn gửi giáo viên vào Trường Sơn để mở lớp dạy văn hóa cho thanh niên như lời Bác dặn. Trong suốt những năm tháng cùng thanh niên xung phong mở đường thắng lợi, tôi luôn nhớ lời Bác dạy, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu cũng phải chăm lo cho sự tiến bộ của thanh niên vì thanh niên là tương lai của đất nước.
Đó là bốn trong bảy lần tôi được gặp Bác Hồ. Chuyện xảy ra đã lâu rồi nhưng cho đến bây giờ suy ngẫm vẫn thấy những điều Bác dạy vẫn rất cần cho cuộc sống của chúng ta hôm nay. Mỗi cán bộ, đảng viên còn sống là còn phải rèn luyện, làm theo lời dạy của Bác Hồ bởi vì đó là đạo đức của người cán bộ cách mạng: Gần gũi dân, gương mẫu thực hiện các quy định luật pháp và biết chăm lo cho thế hệ cách mạng đời sau


